Chương 36 : Sơ hở trong kế hoạch
Nó lại đang nằm úp mặt xuống đất. Mùi của rừng xông vào đầy mũi. Nó có thể cảm nhận được mặt đất cứng bên dưới má, và cái khớp nối gọng kiếng lúc nãy bị văng lệch qua một bên khi nó té giờ đang cứa vào thái dương. Mỗi phân trên cơ thể nó đều nhức nhối, và chỗ mà Lời nguyền Giết chóc đánh trúng thì có cảm giác như bầm dập vì một cú đấm bọc sắt. Nó không nhúc nhích, mà nằm y nguyên tại chỗ nó đã té xuống, cánh tay trái quặt một góc kì quặc và miệng thì há hốc.
Nó những tưởng sẽ nghe tiếng hò reo chiến thắng và vui mừng trước cái chết của nó, nhưng thay vì vậy nó lại nghe tiếng bước chân vội vã , tiếng rì rào và tiếng thì thầm vang trong không khí.
“Thưa Chúa tể .... Thưa Chúa tể...”
Đó là giọng của Bellatrix, mụ nói như thể tỉ tê với người tình. Harry không dám mở mắt ra, nhưng cho phép những giác quan khác thám sát hoàn cảnh hiểm nghèo của nó. Nó biết cây đũa phép của nó vẫn còn nhét bên trong áo chùng, bởi vì nó cảm thấy cây đũa phép cấn giữa ngực nó với mặt đất. Một cảm giác êm êm ở gần bụng cho nó biết tấm Áo Khoác Tàng Hình cũng vẫn còn ở đó, nhét kín bên trong không ai thấy được.
“Thưa Chúa tể ...”
“Cái đó được”, giọng Voldemort nói.
Thêm nhiều tiếng bước chân. Nhiều kẻ đang lùi ra từ chỗ đó. Quá muốn xem coi chuyện gì đang xảy ra và nguyên nhân, Harry hé mắt ra cỡ một mi-li-mét.
Voldemort dường như đã đứng lên. Nhiều Tử Thần Thực Tử khác nhau đang vội vã tránh hắn, quay trở lại đám đông đứng viền theo rìa trảng trống. Chỉ một mình Bellatrix còn ở lại phía sau, quỳ bên cạnh Voldemort.
Harry nhắm mắt lại và cân nhắc điều nó vừa thấy. Bọn Tử Thần Thực Tử vừa rồi đã xúm lại quanh Voldemort, dường như hắn đã té xuống đất. Điều gì đó đã xảy ra khi hắn phóng Lời nguyền Giết chóc vào Harry . Phải chăng Voldemort cũng ngã gục ? Có vẻ như vậy. Cả hai đã ngã ra bất tỉnh và giờ cả hai đã hồi sinh.
“Thưa Chúa tể, hãy để em...”
“Ta không cần trợ giúp”, Voldemort lạnh lùng nói, và mặc dù không nhìn thấy được, Harry hình dung Bellatrix đang rút lại bàn tay chăm chút. “Thằng nhãi ... nó chết chưa ?”
Im lặng hoàn toàn ngự trị trảng trống. Không đứa nào đến gần Harry nhưng nó cảm thấy cái nhìn chòng chọc của bọn chúng tập trung vào nó, cái nhìn đó dường như ép nó chặt hơn xuống mặt đất, và nó hãi hùng lo một ngón tay hay một mí mắt co giật.
“Mi”, Voldemort nói và một tiếng nổ đùng vang lên cùng một tiếng thét nhỏ đau đớn. “Kiểm tra nó. Cho ta biết nó chết chưa ?”
Harry không biết ai bị phái đi kiểm tra. Nó chỉ có thể nằm đó, chờ bị kiểm tra, tim nó dộng ình ình một cách phản trắc, nhưng đồng thời nó nhận thấy, tuy chỉ là một an ủi nho nhỏ, rằng Voldemort sợ đến gần nó, rằng Voldemort nghi ngờ mọi chuyện đã không diễn ra theo đúng kế hoạch.
Bàn tay chạm vào gương mặt Harry dịu dàng hơn điều nó chờ đợi, kéo một mi mắt nó lên, lần xuống dưới lớp áo sơ mi của nó, rồi xuống đến ngực và sờ trái tim nó. Nó có thể nghe tiếng thở nhanh của người đàn bà, mái tóc dài của bà ta cọ vào mặt nó. Nó biết bà ta có thể cảm nhận được tiếng đập vững vàng của sự sống dộng vào be sườn nó.
“Draco còn sống không ? Nó có ở trong lâu đài không?”
Tiếng thì thầm khó mà nghe được, môi bà ta chỉ cách tai nó một phân, đầu bà ta cúi xuống thấp đến nỗi mái tóc dài của bà che khuất gương mặt nó khỏi tầm mắt của những người đang theo dõi.
“Có”, nó thì thào đáp lại.
Nó cảm thấy bàn tay trên ngực nó co lại, móng tay của bà ta cấu vào nó. Rồi bàn tay thu lại. Bà ta đã ngồi lên.
“Nó chết rồi”. Bà Narcissa Malfoy nói to với những người đang quan sát.
Và giờ chúng hét lên, và giờ chúng gào lên trong chiến thắng, giẫm chân rầm rầm. Qua mí mắt, Harry thấy những tia sáng đỏ và trắng bạc bùng nổ và phóng vút lên không trung để ăn mừng.
Vẫn giả bộ chết, trên mặt đất, nó hiểu. Bà Narcissa biết rằng cách duy nhất để bà được vào trường Hogwarts và tìm con trai bà là tham gia đoàn quân chinh phục. Bà ta không còn bận tâm nữa chuyện Voldemort thắng hay bại.
“Chúng bay thấy chưa?” Voldemort thét át tiếng ồn ào chộn rộn. “Harry Potter đã chết vì tay ta , và giờ đây không kẻ sống nào có thể đe doạ ta ! Nhìn đây ! Cực hình !”
Harry đã chờ đợi điều đó, đã biết cơ thể nó sẽ không được phép còn nguyên lành trên nền đất rừng, nó phải bị làm nhục để chứng thực chiến thắng của Voldemort . Nó bị nhấc bổng lên không và nó phải vận dụng tất cả ý chí để giữ thân xác ở nguyên thế rũ rượi, nhưng sự đau đớn mà nó chờ đợi đã không xảy ra. Nó bị quăng một lần, hai lần, ba lần lên không trung. Cặp mắt kiếgn của nó văng ra và nó cảm thấy cây đũa phép lệch một tí bên trong lớp áo chùng, nhưng nó vẫn giữ cho thân mình mềm nhũn, không sự sống, và khi nó rớt xuống đất lần chót, cái trảng trống giữa rừng vang rộn tiếng nhạo báng và tiếng cười ré lên.
“Bây giờ”, Voldemort nói, “chúng ta đi tới lâu đài, và cho chúng thấy người anh hùng của chúng đã ra nông nỗi nào. Ai sẽ kéo cái xác ? Khoan... chờ đó...”
Một tràng cười mới bật ra và sau vài giây Harry cảm thấy mặt đất bên dưới nó rung chuyển.
“Mi khiêng nó”, Voldemort nói. “Trong tay mi nó sẽ xinh xắn và dễ nhìn thấy đúng không ? Lượm thằng bạn nhỏ của mi lên, Hagrid. Và cặp mắt kiếng – đeo kiếng cho nó – nó phải được nhận ra dễ dàng...”
Ai đó tọng cặp mắt kiếng lên mặt nó một cách mạnh bạo cố tình, nhưng hai bàn tay to tướng nhấc nó lên không trung thì vô cùng dịu dàng, Harry có thể cảm nhận được hai cánh tay bác Hagrid run rẩy do tác động của những tiếng nức nở cố nén lại, những giọt nước mắt khổng lồ rớt xuống người nó văng tung toé khi bác Hagrid đung đưa Harry trong tay, và Harry không dám dù bằng cử chỉ hay lời nói, báo riêng cho bác Hagrid biết là chưa đâu, chưa thua hoàn toàn đâu.
“Tiến”, Voldemort nói và bác Hagrid nhủi tới trước, bươn qua những thân cây mọc khít rịt, xuyên qua rừng trở lại sân trường.
Tóc và áo của Harry vướng phải những cành cây, nhưng nó cứ nằm im re, miệng hơi há hốc, mắt nhắm nghiền và trong bóng tối, trong khi bọn Tử Thần Thực Tử reo hò chung quanh bác cháu nó, trong khi bác Hagrid nức nở mù quáng, không ai để ý xem có mạch máu nào đập trên cần cổ phơi ra của Harry Potter không?
Hai gã khổng lồ đạp phá đi đằng sau bọn Tử Thần Thực Tử , Harry có thể nghe tiếng cây gãy răng rắc và ngã đổ khi chúng đi qua, bọn khổng lồ gây ra những tiếng động kinh hoàng đến nỗi chim chóc bay vù lên trời kêu chí choé, và đến ngay cả tiếng cười cợt của bọn Tử Thần Thực Tử cũng bị nhấn chìm. Đoàn diễu hành chiến thắng tiến về phía sân trường trống trải, nhờ bóng tối nhạt bớt qua mí mắt khép kín của nó, Harry có thể đoán là rừng cây đã bắt đầu thưa.
“BANE!”
Tiếng rống bất ngờ của bác Hagrid suýt buộc Harry phải mở mắt ra. “Bây giờ lũ chúng bây mừng nhé, chúng bây đã không chiến đấu, chúng bây một lũ ngựa con hèn nhát? Chúng bây có mừng không ? Harry Potter đã ch... chết ...?”
Bác Hagrid không thể nói tiếp, mà oà ra khóc nức nở. Harry tự hỏi có bao nhiêu con nhân mã đang quan sát cuộc diễu hành ngang qua, nó không dám mở mắt ra để nhìn. Vài tên Tử Thần Thực Tử quăng những lời lẽ xúc phạm vào bọn nhân mã khi đi qua bỏ chúng lại phía sau. Một chút xíu sau, nhờ làn không khí trong lành trở lại, Harry cảm thấy chúng đã đến được bìa rừng.
“Đứng lại!”
Harry nghĩ bác Hagrid ắt hẳn bị khiến phải tuân lệnh Voldemort bởi vì nó bị tròng trành một tí. Và bây giờ một cơn lạnh buốt trùm lên mọi người nơi họ đứng, và Harry nghe được tiếng thở khò khè của bọn Giám ngục đang canh phòng hàng cây ngoài rìa. Giờ đây chúng không ảnh hưởng được đến nó. Cái sự thật nó vẫn sống thiêu đốt trong lòng nó, đó là một bùa phép chống lại bọn Giám ngục, như thể con hươu bạc của ba nó vẫn tiếp tục là vệ sĩ trong tim nó.
Ai đó đi đến gần Harry , và nó biết đó chính là Voldemort , bởi vì lát sau hắn nói, giọng hắn đuợc tăng âm bằng pháp thuật khiến cho tiếng hắn phình ra khắp nơi, dội vào màng nhĩ Harry.
“Harry Potter đã chết. Nó đã bị giết khi chạy trốn, tìm cách tự cứu lấy nó trong khi chúng bay thí mạng mình cho nó. Chúng ta đem xác nó đến làm bằng chứng cho chúng bay thấy đứa anh hùng của chúng bay đã tiêu rồi. Trận chiến đã ngã ngũ. Chúng bay đã mất một nửa chiến binh. Tử Thần Thực Tử của chúng ta đông hơn chúng bay, và Đứa Bé Sống Sót đã vong mạng. Chiến tranh phải kết thúc thôi, bất cứ kẻ nào còn tiếp tục kháng cự, dù đàn ông, đàn bà, hay trẻ con, sẽ bị tàn sát cũng như mọi thành viên trong gia đình chúng. Hãy ra khỏi toà lâu đài ngay, quỳ xuống trước mặt ta, và chúng bay sẽ được tha. Cha mẹ và con cái chúng bay, anh em và chị em của chúng bay sẽ được sống sót và tha thứ, và chúng bay sẽ dự phần với ta trong một thế giới mới và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng.”
Im lặng khắp sân trường và khắp toà lâu đài. Voldemort đứng gần nó đến nỗi Harry không dám mở mắt ra lần nữa.
“Đi”, Voldemort nói, rồi Harry nghe hắn đi tới trước, và bác Hagrid bị khiến đi theo. Bây giờ Harry mở mắt hi hí, và thấy Voldemort sải bước phía trước hai bác cháu nó, đeo con rắn khổng lồ Nagini quanh vai hắn, con rắn lúc này không còn bị ếm bùa quanh cái chuồng bị ếm bùa nữa. Nhưng Harry không có cách nào rút cây đũa phép giấu bên trong áo chùng mà không bị bọn Tử Thần Thực Tử chú ý, bọn chúng đang hùng hổ bước đi hai bên bác cháu nó, xuyên qua bóng đêm đang rạng dần...
“Harry”, bác Hagrid nức nở, “Ôi... Harry ... Harry ...”
Harry nhắm tịt mắt lại. Nó biết rằng bọn chúng đang tiến đến gần lâu đài và nó dỏng tai lên nghe, để vượt lên những tiếng reo hò mừng rỡ và tiếng chân rầm rập của bọn Tử Thần Thực Tử , nó phân biệt được dấu hiệu sự sống của những người bên trong lâu đài.
“Đứng lại!”
Bọn Tử Thần Thực Tử khựng lại. Harry nghe bọn chúng dàn thành một hàng đối diện cánh cửa trước để mở của ngôi trường. Thậm chí với đôi mắt nhắm tịt, nó vẫn thấy được luồng sáng đỏ, có nghĩa là ánh sáng phát ra từ tiền sảnh đã toả lên người nó. Nó chờ đợi, chẳng mấy chốc những người mà vì họ nó đã quyết định chết sẽ nhìn thấy nó, nằm như chết rồi trong cánh tay bác Hagrid.
“KHÔNG!”
Tiếng gào nghe khủng khiếp hơn bởi vì nó không hề ngờ được hay mơ được giáo sư McGonagall có thể phát ra một âm thanh như vậy. Nó nghe một người đàn bà khác cười vang bên cạnh, và nó biết Bellatrix đang hí hửng trước nỗi tuyệt vọng của cô McGonagall. Nó mở hí mắt một lần nữa trong một giây và thấy đầy người là người trước ngưỡng cửa mở, vì những người còn sống sau trận chiến đều đã ra đứng trên những bậc thềm trước cửa để đối diện kẻ chiến thắng và tận mắt nhìn thấy sự thật cái chết của Harry. Nó thấy Voldemort đứng phía trước cách nó một khoảng ngắn, đang vỗ về cái đầu con Nagini bằng một ngón tay trắng bệch. Nó nhắm mắt lại.
“Không!”
“Không!”
“Harry ! HARRY !”
Giọng của Ron, giọng của Hermione và giọng của Ginny nghe còn kinh khủng hơn cả giọng của cô McGonagall , Harry không muốn gì hơn là gọi đáp lại nhưng nó vẫn buộc chính nó nằm im và tiếng kêu của tụi kia chẳng khác gì một cái bóp cò súng, đám người sống sót được khơi ngòi, cùng gào thét những lời chửi mắng bọn Tử Thần Thực Tử cho đến khi...
“IM LẶNG !” Voldemort quát, và một tiếng nổ đùng cùng một ánh sáng chói loà nháng lên, và một sự im lặng bị phù phép trùm lên tất cả. “Xong rồi, đặt nó xuống, Hagrid, dưới chân ta, đó là chỗ của nó!”
Harry cảm thấy nó được hạ xuống cỏ.
“Chúng bay thấy chưa?” Voldemort nói, và Harry cảm thấy hắn sải bước tới lui ngay bên cạnh chỗ nó đang nằm. “Harry Potter đã chết ! Bây giờ chúng bay sáng mắt ra chưa, lũ bị lừa kia? Nó chẳng là cái thá gì, không bao giờ là cái thá gì, chỉ là một thằng nhãi ranh trông cậy vào những người khác vì nó mà hy sinh bản thân họ!”
“Nó thắng mày!” Ron thét, phá vỡ bùa câm lặng, và những người bảo vệ Hogwarts lại cùng hét và cùng gào lên cho đến khi một tiếng nổ đùng thứ hai vang lên mạnh hơn, khiến tiếng gào thét của họ nín bặt một lần nữa.
“Nó bị giết trong khi lẻn ra khỏi sân lâu đài”, Voldemort nói và hắn nhấn nhá sự dối trá, “bị giết trong khi tìm cách cứu bản thân mình...”
Nhưng Voldemort chợt ngừng nói, Harry nghe tiếng một cuộc xô xát và một tiếng hét, kế đến một tiếng nổ đùng khác, một ánh sáng nhá lên và tiếng nghiến răng đau đớn, nó mở hi hí mắt. Ai đó đã vùng thoát ra khỏi đám người trước cửa lâu đài và xông ra tấn công Voldemort : Harry thấy bóng người té xuống đất, bị tước vũ khí, Voldemort quăng qua một bên cây đũa phép của kẻ đã thách thức hắn và bật cười.
“Và kẻ nào đây?” Hắn nói bằng giọng rắn rít lên khe khẽ. “Kẻ nào đã xung phong minh hoạ điều sẽ xảy ra cho những kẻ tiếp tục chiến đấu khi đã thua trận đây?”
Bellatrix cười phá lên vui sướng.
“Thưa Chúa tể, đó là Neville Longbottom! Thằng nhãi đã gây ra quá nhiều phiền toái cho anh em nhà Carrow! Thằng con trai của mấy đứa Thần Sáng, ngài còn nhớ không?”
“A, phải, ta nhớ rồi!” Voldemort nói, nhìn xuống Neville , nó đang gắng gượng đứng lên, không vũ khí và không che chắn, đứng trong vùng-trái-độn giữa những người sống sót và bọn Tử Thần Thực Tử . “Nhưng mi là một kẻ thuần chủng đúng không, thằng nhãi can trường?” Voldemort hỏi Neville , nó đang đứng đối diện với hắn, hai bàn tay không co lại thành nắm đấm.
“Đúng là tao thì sao?” Neville dõng dạc nói.
“Mi tỏ rõ nhiệt tình và dũng khí, và mi xuất thân từ thành phần quý tộc. Mi sẽ trở thành một Tử Thần Thực Tử sáng giá. Chúng ta cần loại người như mi, Neville Longbottom à.”
“Khi nào địa ngục đóng băng thì tao sẽ nhập bọn với tụi mày”, Neville nói. “Đoàn quân Dumbledore !” Nó hét, và tiếng hò reo đáp lại vang rân từ đám đông mà bùa phép Bịt miệng của Voldemort dường như không thể nào linh nghiệm.
“Hay lắm!” Voldemort nói, và Harry nghe như sự nguy hiểm trong giọng nói mượt mà của hắn còn lớn hơn cả lời nguyền hùng mạnh nhất. “Nếu đó là chọn lựa của mi, Longbottom à, chúng ta trở lại dự tính ban đầu. Cứ để nó” hắn khẽ nói, “đội đầu mày.”