"Xin ông vui lòng chờ đợi đây? Hoặc ông muốn cho tôi để đưa ông đến xe hơi của ông? "
Han Sung lại gạt tay cô gái ra và suýt ngã về phía trước. Vì một lý do nào đó anh cố gắng để thoát ra khỏi quán bar, và không khí lạnh về đêm ùa vào mặt anh. Điều đó tốt hơn. Nó giúp tâm trí của anh rõ ràng hơn một chút. Anh đang tiến về hướng bãi đậu xe của mình khi các bộ phận trong cơ thể anh đang lên tiếng báo động. Anh quả quyết rằng mình hoàn toàn ổn và rẽ ở góc của tòa nhà. Ngay lập tức, dạ dày của anh sôi lên. Anh kết thúc tất cả mọi thứ với dạ dày rỗng với cái đầu dựa trên tường. Đây là lần đầu tiên anh nôn kể từ năm anh mới bước chan vào ở trường cao đẳng.
"Tôi biết nó. Tôi biết nó sẽ xảy ra mà. "
"Ugh!" Tiếng đập mạnh vào lưng làm ngực anh rung lên. Anh không thể thở. Nó đau quá rằng tất nhưng thứ anh muốn nôn ra lại đẩy chính nó trở lại bên trong. Han Sung vẫy tay xung quanh điên cuồng và và ra hiệu cho dừng lại, nhưng chỉ làm cho những cú vỗ mạnh hơn mà thôi.
"Chỉ cần nó ra hết. Ông sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều. "
"N-ngừng lại."
"Huh?"
"Eck!"
"Oh, nước hả? Ok, chờ một phút. "Han Sung ngã xuống sàn, bơ phờ. Anh ngồi bên cạnh mình nôn. Anh cảm thấy cơn gió lạnh, và nghe âm thanh của xe ô tô. Khi anh bắt đầu đi lại xung quanh, anh lấy ra khăn tay của mình và lau miệng.
“Đây, nước đây."
Sau khi rửa ra miệng một lần hoặc hai lần và ho, anh cảm thấy tốt hơn, và anh nhìn cô gái đang đi đi lại lại một cách bận rộn. Cô đang mang rác ra. Sau đó, cô đến gần anhtay cầm một cái gì đó.
"Ông cảm thấy tốt hơn chưa, sir?"
Nó thật rõ rang trong giọng nói của cô, chắc cô đa qua dịch vụ đào tạo khách hàng. Han Sung cười.
"Dường như trông ông tốt hơn rồi. Nhưng có vẻ như chỗ kia có cía gì bản quá, vậy tại sao ông không đến ngồi đây?"
Han Sung theo chỗ cô gái chỉ và cất người lên. Anh ngồi trên bậc của ở phía sau lối vào của cửa hàng.
"Cô là người cõng người người đàn ông ra có phải không?"
"Oh, vâng. Ông ấy say quá. , Ông ta sự nặng nề vì ông đã uống quá nhiều…. Tôi dã đưa ông ta lên một chiếc taxi. Tôi tự hỏi không biết ông ta có về được đến nhà không nữa. "
"Cô quả là có một sức mạnh đáng ngạc nhiên."
"Đó chính là vấn đề." Cô gái thở dài và đến gần hơn. Cô ngồi xuống bên cạnh anh và chơi với mảnh nhựa, mà cô cầm trong tay. Nó tạo ra âm thanh pop pop.
"Hôm nay là ngày thứ hai của tôi, và tôi đã ghi lại là tám ly."
"Tám ly?"
"Ý tôi là bị vỡ. Hai cái đĩa. Một cái bát. Người quản lý đã nói với tôi rằng tôi không phải đến làm vào ngày mai. "
Cô lại tiếp tục thở dài.
"Kể từ đầu tháng này, mọi việc không ra làm sao cả. Mẹ của tôi làm mất một cái nhẫ. Đứa em gái duy nhất của tôi htif lại tham gia vào một cau lạc bộ và họ bắt thành viên phải đóng phí để vào lớp luyện giọng. Con bé hỗn xược điên dồ. (thở dài) tôi cảm thấy tồi tệ vì nó, nếu tôi suy nghĩ về điều đó. Nếu con bé có ý định đi xa hơn ...."
"Cô có muốn một điếu thuốc?"
"Huh? Oh, không. Nếu chú muốn hút thuốc, không sao đâu, ahjussi."
Chuyển đổi từ "sir" (ông) sang "ahjussi" (chú) một cách dễ dàng, nói chuyện một cách thờ ơ về rắc rối riêng của mình trước một người hoàn toàn xa lạ- đúng là một cô gái thú vị.
"Trường dạy võ thì càng ngày càng vắng mà giá thịt thì càng ngày càng tăng. Tôi vẫn phải giữ công việc làm bán thời gian, và công việc duy nhất tôi còn là vào buổi sáng sớm. "
"Công việc vào buôi sáng sớm?"
"Phải. Nhưng nó không được trả nhiều lắm. Đó là phân phối sữa. Không đề cập đến xe đạp của tôi trong hình dạng tồi tệ, tương lai có vẻ khá đen tối. Vào cái ngày, khi công việc đột ngột kết thúc thì tôi phải chạy quanh nhà hang xóm cho đến khi tôi cảm thấy có cái gì ngọt ngọt trong mũi. Ngày đó, trong suốt các buổi học, nó bắt đầu chả máu, và các cậu bé cứ làm ồn lên.Máu từ hai lỗ mũi tuôn ra, và Seung Kyung bắt đầu nói oang oang và Tae Won chạy quang và nói rằng nó có thể chặn lại cho tôi. Ôi những cậu bé. Chúng luôn muốn tự mình làm mọi thứ. Đó là lânf đầu tiên tôi bị cháy máu cam kể từ khi tôi học lớp bốn, lúc tôi cố chống lại cái bảng gỗ"
Chống lại một cái bảng gỗ?
"Phần tồi tệ nhất là con sên cải bắp chết tiệt .... yecch! Tôi không thậm chí chưa bao giờ nghĩ về điều đó. "
"Sên cải bắp ư?"
"Phải. Chú đã bao giờ được thấy một con sên cải bắp chưa? Khi tôi còn nhỏ, lúc tôi đang bê cây cải bắp thì tôi dẫ thấy. Tôi không dễ dàng sợ hay kinh tởm nó, nhưng nó cực kỳ béo! Và người đàn ông đó đã nói với tôi đó là một con sên cải bắp. thằng cha đó hoàn toàn lừa đảo. Cái thằng ngu ngốc điên dồ. Thật đáng nguyền rủa! "
Thậm chí khi rủa sả, cô cũng không vứt mảnh nhựa trong tay mình đi. Trên thực tế, mỗi khi cô rủa sả, cái âm thanh pop lại lớn hơn và bạo lực hơn.
"Nó vui lắm à?"
"Huh? Oh, cái này ý à? Bọt xốp nổ? "
"Bọt xốp nổ?"
"Yea. Có muốn thử không? Nó là cách tốt nhất để giải tỏa xì_trét đấy. "
(End of Chapter 6_ >_< )
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
axon
Tiền +10
Good job!
27-11-2008 23:38