Tối nay Gia Mỹ phải làm đêm ở công ty nên nhà chỉ còn Gia Hưng và Văn Mỹ , chỉ 2 người ở nhà không phải là chuyện lạ nhưng hôm nay đặc biệt mưa rất to mà sấm chóp rất dữ dội, Văn Nhi ở trong phòng nghe tiếng sấm rất sợ lớn tiếng gọi Gia Hưng, anh đang bên phòng mình liền vội vã chạy qua:
-Chuyện gì vậy em?
-Em sợ tiếng sấm.
-Thì ra là vậy, em như vậy mà cũng sợ sấm sao ?
-Sợ thì là sợ chứ như vậy như sao gì.
-Thôi anh xin lỗi, em sợ lắm không ngủ đựơc phải không.
-Dạ.
Bỗng có tiếng sấm lớn vang trời Văn Nhi lật đật ôm eo Gia Hưng, cô núp trong lòng anh và cảm thấy mình không còn sợ nữa.
-Em đừng sợ có anh ở đây mà cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng ở bên em. Em cũng nên đi ngủ đi khuya rồi.
-Anh đừng bỏ em mà.
-Anh sẽ ở đây ngủ chung với em.
-Hả.
-Em đừng sợ, em thì ngủ trên giường còn anh thì dưới đất, như vậy em yên tâm chưa.
Gia Hưng đỡ Văn Nhi nằm xuống còn phần anh về phòng mình lấy tấm mềm qua trải dứơi nền gạch kế bên giường của cô và nằm xuống anh không quên là nắm chặt bàn tay của cô để cô yên tâm, bàn tay của cô lồng vào anh thật là ấm áp cô yên tâm khi có anh bên mình, cô nhìn xuống anh rồi hỏi :
-Anh có lạnh không nếu lạnh thì lên giường ngủ đi giường còn rộng mà.
-Anh không sao đâu, anh chỉ sợ khi lên giường ngủ anh sẽ không kiềm nổi lòng mình mà ăn thịt em mất.
-Cái anh này thật là.
-Anh nói thật đó, càng ở gần em anh càng ham muốn em nhưng anh không muốn dục vọng của mình mà phá vỡ những gì trong sáng nhất, anh muốn chúng ta giữ gìn cho nhau cho đến khi anh có thể đàng hoàng đến nhà em xin hỏi ba mẹ em cho anh cưới em.
Những lời của anh làm cô vô cùng cảm động, cô không hề biết anh suy nghĩ sâu sắc như vậy, cô không hề nghĩ như anh vì rất yêu anh nên cho dù anh có đòi hỏi cô cũng không tiếc. Đôi khi cô tự hỏi sao anh không đòi hỏi ở cô khi chỉ có 2 người cô sẽ sẳn lòng thôi, nhưng giờ đây khi biết được ý nghĩ của anh cô càng yêu anh nhiều hơn và cô đã không hối tiếc khi theo người đàn ông này cô tự nói với mình “em yêu anh yêu anh mãi mãi”.
Trong thời gian đó thì một tình yêu khác cũng đã đơm hoa. Gia Mỹ cũng các nhân viên đang loay hoay xoay xở với những cánh cửa sổ để không để nứơc mưa tạt vào, còn 1 cánh cô không thể đóng nổi thì sếp cô La Thăng đến phụ giúp.Gia Mỹ lên tiếng:
-Cám ơn anh.
-Không có gì, đóng không đựơc thì đừng gắng sức cứ gọi anh là đựơc chứ nếu em cố mà tay bị thương thì sau, anh xót lắm đó.
Mấy nhân viên ở đó đều nghe được lời ớn lạnh của Thăng thì chọc quê.
-Em bị thương, anh xót lắm đó.
-Ai chẳng biêt hai người yêu nhau nhưng đừng có thân mật trước những kẻ cô đơn như chúng tôi.
Gia Mỹ đỏ mặt đi vào kho trong lúc đi cô đã nghĩ Thăng và cô đã yêu nhau cũng 1 thời gian rồi khi Thăng tỏ tình với cô, cô đã hỏi vì sao anh lại yêu cô. Anh chỉ nói anh đã để ý đến cô khi cô mới đến đây làm, lúc đầu anh chỉ cảm thấy thương một cô gái mới 18 tuổi vì anh của mình mà phải ra đời làm việc nhưng dần dần sự cảm thương đó lớn từ từ và trở thành tình yêu lúc nào anh không biết. Cô vẫn còn nhớ những cử chỉ chăm sóc của anh từ miếng sandwich, điểm tâm, ly cà phê nóng mỗi buổi sáng, hộp cơm khi cô quên ăn trưa những buổi làm thêm giờ dù anh không còn việc cũng ngồi chờ cho đến khi cô tan sở chở cô về. Và cô đã yêu anh lúc nào cũng không biết cô cảm thấy hạnh phúc khi thấy anh cảm thấy bồn chồn khi anh đến công ty trễ và cảm thấy ghen ghét khi anh vui vẻ với các khách hàng nữ. Nhưng cảm giác đó cô đành giấu trong lòng vì biết mình sao có thể xứng với 1 ông chủ như anh, cô chỉ có thể giấu tình cảm đơn phương của mình ở trong lòng nhưng cô cũng không ngờ anh cũng yêu cô và thổ lộ với cô tình cảm của anh khi anh đưa cô về. Và giờ đây 2 người đã yêu nhau, cô vẫn chưa dám nói cho anh mình biết về La Thăng vì khi Thăng ngỏ lời yêu cô đã vui sướng biết chừng nào chạy về nhà nói cho anh mình biêt nhưng khi đó Gia Hưng đang đau khổ vì chia tay với Văn Nhi nên cô không thể nói.
Giờ đây cô cũng không biết phải lựa lời nói thế nào khi La Thăng ngỏ lời cầu hôn cô và cô đã đồng ý, mấy bữa nay cô cứ lần lựa mãi mà không dám nói không biết anh cô có đồng ý không. Cắt ngang dòng suy nghĩ của cô là tiếng của Thăng:
-Em suy nghĩ gì mà nhập tâm vậy.
-Em đang nghĩ không biết phải nói thế nào với anh hai về chuyện tụi mình.
-Em vẫn chưa nói sao?
-Ừm.
-Nếu em không dám nói thì em dẫn anh tới nhà anh sẽ nói cho.
-Thôi đi anh, anh và anh hai không quen nhau đột ngột đến nhà hỏi cưới, em không hình dung đựơc gương mặt của anh ấy như thế nào.
-Nhưng nếu cứ chừng chừ hoài anh lo quá hà.
-Anh lo gì?
-Thì lo mất em chứ lo gì, em xinh đẹp như thế anh mà không nhanh chóng sẽ bị kẻ khác cướp mất thôi.
-Anh này còn giỡn được.
-Anh nói chơi thôi, nhưng anh thật sự muốn gặp anh em để thưa chuyện, em nghĩ thế nào.
-Em cũng không biết thế nào.
-Nếu em không biết anh thì anh sẽ tự quyết, chiều mai anh sẽ đến nhà thưa chuyện với anh em vậy đi ha.
Nói dứt câu La Thăng đi mất không kịp để Gia Mỹ trả lời.