Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Girl and boy

CHAP 11: Người em họ.(tiếp)

3.Điệp Linh vừa bước xuống xe, vừa len lén nhìn sang Dương Minh. Lạ thật, con bé không hiểu tại sao mà hôm nay tên ôn thần này lại tha cho nó đến trường yên ổn. Hỏi thì hắn không nói gì cả.

-Hôm nay tha cho tôi thật à?-Con bé dè chừng. Đây là lần thứ 9 nó hỏi và sau 8 lần im lặng thì lần này Dương Minh đã có dấu hiệu của sự không chịu nổi, mày nhíu lại nhưng cuối cùng cũng quyết định trả lời cho con bé yên tâm:

-Đừng mừng vội. Chỉ đơn thuần là tôi chưa nghĩ ra.

Con bé Điệp Linh nhăn trán suy nghĩ. Không tin được là cái đầu óc ranh ma lắm trò của hắn lại có một ngày không nghĩ ra kế để đùa nó. Chắc hôm nay đầu óc thằng này có vấn đề. Và rồi gật gù vì ý tưởng rất đỗi „thông minh” của mình , con bé cũng chắp tay lên mồm và lầm rầm vái cho cái tên ôn thần này có vấn đề đến cuối đời.

Nhìn nụ cười đắc ý của con bé, Dương Minh lại thấy khó hiểu.

-Này, sao cười một mình gian thế?

-Đâu có.-Con bé chối.

“Chắc chắn là không phải không có” –Dương Minh nghĩ thầm. Chỉ có điều là chính thằng bé không muốn tra thêm, vì thực sự hôm nay thằng bé chỉ muốn một ngày yên bình. Chỉ có thế. Hình như là một ngày yên bình bên cạnh con bé Điệp Linh.

-Ngày hôm nay không được xa tôi một bước rõ chưa?

Dương Minh nói nhưng không thấy con bé trả lời. Ừm, hình như con bé đang chú ý tới một việc khác. Mắt con bé đang long sòng sọc lên như muốn “ăn tươi nuốt sống” nhóm mấy đứa con gái đang chỉ chỉ trỏ trỏ và thì thầm về con bé như một con đỉa dai dẳng suốt ngày bám lấy thần tượng của bọn họ. Và Dương Minh khẽ nhếch mép, một cái nhếch mép vô thức. Hình như một niềm vui thầm kín nào đó đã xuất hiện trong lòng thằng bé mà chính bản thân thằng bé cũng không nhận ra.Và hình như thằng bé cũng không nhận ra là ánh mắt của mình cũng dịu dàng, một kiểu dịu dàng thực sự khi thấy con bé ngốc nghếch đang nắm chặt tay, lầm lì nhìn lũ con gái cố nuốt giận…Và hình như, thằng bé không nhận ra điều đó chỉ vì thực sự nó không muốn nhận ra điều đó, bởi nó cứ luôn luôn thôi miên bản thân rằng nó ghét con bé Điệp Linh, ghét cái con bé dám quên đi nó…

-Không nghe tôi nói gì à.-Dương Minh bất ngờ đá vào chân con bé đau điếng.

-Đứa nào muốn chết à??-Con bé nói theo kiểu phản xạ bình thường nhưng ngay khi lấy lại ý thức rằng người vừa đá ó là ai, nó đành cười TT_TT.

-Cậu bảo gì, ông chủ?-tất nhiên rồi,con bé nghĩ thầm, nó phải nhẹ nhàng chứ lỡ may chọc giận tên ác ma thì ngày bình yên của nó tàn. Thực sự nó không muốn nghĩ tới một trò hề nào mà nó phải nhập vai diễn nữa…nói chung không nên nghĩ tới ác mộng.

-Tôi bảo là ngày hôm nay không được xa tôi một bước.

- Tại sao không được?

Nhưng đó không phải là những lời phát ra từ miêng con bé. Nó tròn mắt tìm chủ nhân của câu nói. “Ai mà hiểu mình vậy ta?” Và bật chợt nó thấy một thằng con trai. Nhưng chưa kịp nhìn rõ mặt thì tên con trai đã ôm chầm lấy nó. “WHAT????” –Chuyện gì đang xảy ra với con bé thế này???Bỗng dưng bị một tên con trai xa lạ ôm chặt cứng trong tay...

Nhưng kẻ gặp vấn đề không chỉ có con bé. Còn một người đó. Một người đang vô cùng tức giận…chỉ muốn xé tan xác cái tên con trai lạ ra…
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chán quá...hem có người...sầu ghê....ai đọc thì LÀM ƠN nhận xét với...

TOP

Ai nói là không có người xem, mình đây nè, nhưng có điều là từ trước đến nay mình rất dở môn văn nên những câu văn vẻ hay nhận xét thì không dám viết (bởi vậy rất ngưỡng mộ những người viết fic như thế này). Mình thấy bạn viết hay lắm, cảm thấy rất nhẹ nhàng, có điều các nhân vật trong chỉ chỉ mới vào khoảng cấp 1 thui à, vậy mà đã biết thích biết iu rùi sau, tiến bộ dữ hén.

TOP

Oa...cuối cùng cũng có người đọc típ rùi...

CHAP 11: Người em họ.(tiếp)

4. Đứa em họ quỷ quái. (Phần về kí ức khi Điệp Linh còn nhỏ,6 tuổi)
Cô bé nhìn vào thằng nhóc con một cách quan tâm nhưng cũng không dấu nổi niềm thích thú.Ở chiếc ghế sofa đối diện, thằng nhóc con ấy cũng đang lầm lì nhìn lại cô bé, đôi mắt vừa ráo nước vẫn đang đỏ mọng, và gò má cũng đang hồng hồng lên theo kiểu tính giận dỗi của trẻ con.Cô bé nhiều lần định há miệng ra nói chuyện nhưng lại thôi.Nhưng khi nghe tiếng bụng thằng nhóc con réo dài, bất chợt cô bé không kìm được cười:

-Em đói rồi à?

-Không phải việc của chị.-Thằng nhóc cứng giọng cho dù hai tai đang ngượng đỏ lên.

Cô bé thấy thế tại càng thích thú:

-Không cần dấu, mẹ chị sẽ về muộn, nên bây giờ chị sẽ làm đồ cho em ăn.-Cô bé có vẻ ra dáng. Thằng nhóc con hỉnh mũi, bĩu môi kiểu rất ư baby:

-Chị mà biết nấu cái gì?

-Ừm!!-Vừa bị một đứa nhóc thua tuổi nói trúng tâm đen, cô bé lúng túng, nhưng rồi nó cũng nhanh chõng lấp liếm:

-Chị có sữa bột giành cho trẻ em dưới ba tuổi, chị biết pha mà.

Thè lưỡi, thằng nhóc nói:

-Tôi đã năm tuổi rồi, không uống sữa con nít đó!!

-Nhưng chị sáu tuổi vẫn uống được mà.

-Thế mới bảo chị ngốc, không ngờ tôi lại có chị họ ngốc ngếch như chị.

Đến lúc này hình như cô bé không chịu nổi nữa, đứng bật dậy, lườm mắt:

-Ta không ngờ có một thằng em họ "cụ non" ngươi.
Cô bé và thằng nhóc nhìn nhau bằng ánh mắt tia lửa điện...xẹt xẹt...(Amen, ai99 đang đứng giữa đấy!!)

...

Thằng nhóc đang ngồi trên sofa và gác hai chân lên bàn,chăm chú theo dõi chương trình pokemon yêu thích của nó.

-Bỏ chân xuống, nhóc!

-Tôi không phải nhóc.-thằng nhóc con nói chuyện với cô bé bằng nửa con mắt , nửa con măt còn lại vẫn đang dán vào màn hình tivi.

-Lấy cái điều khiển bên trái cậu bé, cô bé tắt tivi cái rụp.

-Chị sao thế??-Thằng bé giận giữ.Không biết lịch sự à? Tôi dẫu sao cũng là khách đấy!!

-Còn ngươi không biết lễ phép à??Đằng nào ta cũng lớn hơn ngươi đó.

-Có một tuổi thôi à...mà đừng nghĩ tôi coi chị là chị.

-Nhóc mắc dịch!!! Và rùi "BỘP" Cái gối trên tay con bé lao một phát vào mặt thằng nhóc ...

-Chị...-thằng nhóc con lửa giận phừng phừng...



Ưmh...mấy đứa này tình cảm trong sáng mà...có nói iu đâu!!! :((

TOP

Processed in 0.108806 second(s), 6 queries, Gzip enabled.