KIM HOA CHI HẬU.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
CHAP 6:
Đên giữa trưa thì công việc cũng được hoàn tất.
Lúc đó, tiếng cổ cầm lại vang lên, nhưng không phải dạo tấu một khúc nhạc mà chỉ ngân lên vài tiếng rồi im bặt.
JunSu mỉm cười nhìn YunHo và YooChun rồi nói:
- Đại ca bảo hai huynh nghỉ tay đi, chúng ta vào nhà ăn cơm thôi!
- Cả hai chúng tôi sao? – YunHo chỉ vào mình và YooChun hỏi.
- Đúng vậy! – JunSu gật đầu, nháy mắt mỉm cười tinh nghịch – Cả hai huynh hôm nay gặp may rồi!
---------------------------------
Tuy đến đây nhiều lần nhưng đây là lần đầu YunHo và YooChun biết được cách cánh đồng không xa lắm có một căn nhà gỗ nhỏ.
Toàn bộ căn nhà, từ mái đến trần, sàn nhà các cây cột đều toàn bằng gỗ, các vật dụng như bàn, ghế, ấm trà, chung trà… tất cả đều làm từ gỗ mà ra. Tay nghề chạm khắc rất tinh tế, khiến YunHo và YooChun thầm thán phục trong lòng.
Tuy căn nhà trông rất đơn sơ giản dị nhưng lại toát lên vẻ trang nhã, thanh thoát, khiến cho người khác cảm thấy rất bình yên. Thoang thoảng trong không khí có một mùi hương dịu ngọt thật dễ chịu, giống như mùi hương của Kim Hoa vậy.
- Thật dễ chịu! – YunHo hít sâu mùi hương nói.
- Huynh nói sao? – JunSu quay sang hỏi.
- Không khí nơi này – YunHo mỉm cười nói - Ở đâu cũng thoang thoảng hương thơm của Kim Hoa, thật là thích!
- Không phải hương của Kim Hoa đâu! – JunSu che miệng cười khúc khích – Huynh có thật là từng gặp đại ca của tôi không vậy?
- Đương nhiên rồi! – YunHo gật đầu khẳng định.
- Vậy tại sao huynh không nhận ra đấy là hương thơm trên cơ thể huynh ấy chứ? Đại ca bẩm sinh trên da luôn toát lên hương thơm này rồi!
- Hở??? – YunHo ngơ ngác. Tâm trí chàng bay bổng về khung cảnh của ngày tương kiến. YunHo chỉ nhớ đến một dáng người mỏng manh trong bộ trang phục xanh thiên thanh thoát tục, phiêu dật… một đôi mắt to đen lấy và sâu thẵm… Bóng dáng ấy in đậm trong tâm trí chàng quá đỗi.
YunHo bất giác giậc mình nhận ra, ngoài những điều đó thì chàng chẳng hề lưu tâm đến chuyện gì nữa. Vóc dáng giai nhân đã che mờ lí trí của bậc quân tử.
YunHo chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân, hồi tưởng lại khoảng khắc gặp gỡ tuyệt đẹp ấy, không hay biết mình đang đứng phỗng giữa nhà, mắt mở to, mặt thì dần dần đỏ lên.
Nhìn thấy YunHo như vậy khiến JunSu khẽ nghiêng đầu nhìn chàng thắc mắc, rồi quay sang hỏi YooChun:
- Huynh ấy làm sao vậy?
- Mặc kệ huynh ấy! Cứ mỗi lần quá nhập tâm suy nghĩ thì đều có những phản ứng như vậy đấy!
- Thật không? – JunSu chớp chớp hai hàng mi dài hỏi lại.
- Uhm! – YooChun nhìn cậu không chớp mắt rồi mỉm cười gật đầu.
Vừa nói xong, cả hai cùng nhìn sang YunHo, trông thấy dáng vẻ sững người ấy thì bậc cười. Không hẹn mà gặp, ánh mắt cả hai giao nhau.
Khi mắt nhìn mắt, YooChun nhìn thấy cả một bầu trời xinh đẹp trong xanh như suối hồ thu trong đấy. Còn JunSu, cậu nhìn thấy một màu xanh mênh mông vô tận, sự tuyệt vời sâu rộng của đại dương chứa đựng trong ánh mắt của YooChun khi nhìn mình.
Một thoáng bối rối, JunSu quay đầu tránh đi. Mỗi người một tâm trạng, kẻ thì xao xuyến lạ lùng, người thì nhận thấy cả lòng ấm áp và hạnh phúc.
Cuối cùng YunHo cũng thoát khỏi tình trạng tê liệt của mình. Chàng nhíu mày không khỏi ngạc nhiên trước dáng vẻ lúng túng của cả hai người trước mặt rồi thầm cười trong miệng. YunHo lên tiếng trước để hai người họ không khó xử:
- JunSu này, đại ca của cậu đâu sao không thấy?
- À… - JunSu mỉm cười ngượng nói – Chắc huynh đấy đang ở trong bếp! Để Su xuống dưới đấy phụ một tay.
- Tôi cũng muốn giúp! – Không hẹn mà vả YooChun lẫn YunHo cùng lên tiếng.
- Thôi khỏi – JunSu cười hiền lành – Hai huynh là khách mà, ko cần phải làm gì đâu! Đại ca tôi cũng không thích có người lạ vào bếp của huynh ấy đâu!
Nói xong, JunSu nhanh chóng đi vào sau nhà.
YunHo quay sang đưa mắt nhìn YooChun rồi cười, nụ cười khiêu khích vô cùng:
- Để ý JunSu à?
- Huynh… - YooChun đỏ mặt bối rối – Huynh đừng nói bậy!
- Cái gì mà bậy chứ?! – YunHo tiếp tục châm chọc – Đây cũng là chuyện bình thường. Có gì đâu mà phải mắc cỡ chứ! Ta thấy JunSu rất đáng yêu, xứng đôi với huynh lắm đấy!
- YunHo, JunSu là một nam nhi mà! – Giọng YooChun trầm lại.
- Thế thì đã làm sao? – YunHo nhướng mày nói – Luật lệ bổn triều đâu có cấm, thì huynh lo cái gì cơ chứ?!
- Nhưng nhà họ Park chỉ có mình tôi là nam tử, nội tổ mẫu lại… - Yoochun khẽ thở dài lắc đầu ngao ngán khi nhớ về gia đình.
- Đúng ha! - YunHo vỗ tay chợt nhớ ra - Ta quên mất người ấy! Thì... ngoài JunSu ra huynh nạp thêm tì thiếp là được.
- Nếu đã lấy thì tôi chỉ lấy một người! Trong tình cảm thì không thể có sự chia sẻ được! – YooChun nói, ánh mắt đầy cương quyết.
- Đó là thứ tình yêu lí tưởng! – YunHo chua chát nói – Trong cuộc đời có bao nhiêu người có được chứ!
- Tôi biết, nhưng vẫn muốn làm cho bằng được!
- Tốt! Chúc huynh may mắn!- YunHo đập tay lên vai YooChun động viên, ánh mắt chàng đượm buồn – Còn tôi thì dẫu có muốn thì cũng không làm được!
Cả hai nhìn nhau, cùng đồng cảm với tâm sự của đối phương. Cuộc đời thật là lạ, hai người bọn họ sinh ra nhung gấm, trưởng thành trong quyền quí, đứng cao hơn thiên hạ nhưng mấy ai hiểu hết những gánh nặng họ phải gánh trên lưng.
- Cơm đến rồi đây! – Tiếng JunSu trong trẻo vang lên xua tan bầu không khí u buồn trong phòng.
Cậu bước vào trên tay là một mâm cơm rất lớn nghi ngút khói.
- Để tôi phụ cậu – YooChun vội bước đến đỡ giùm cậu.
- Cám ơn! – JunSun nhìn YooChum mỉm cười
- Đại ca cậu đâu, JunSu? – YunHo hỏi, mắt nhìn dáo dác không dấu được vẻ thất vọng khi không thấy ai kia.
- Huynh ấy không ăn đâu, chỉ chúng ta thôi! – JunSu trả lời.
- Hở? Sao vậy?
- Đại ca không thích người lạ. thôi chúng ta ăn thôi, huynh cũng đừng quá tò mò! – Vừa nói cậu vừa đưa bát cơm cho YunHo.
YunHo phụng phịu nhận lấy bát cơm, trong lòng không hài lòng. Chàng không thích hai tiếng “người lạ” mà JunSu vừa dùng một chút nào. Hẳn là kẻ đó đã nói thế về chàng với JunSu.
Lòng đang bức bối, YunHo dồn cơn tức giận hóa thành sức ăn cho đỡ tức. Vừa ăn miếng đầu tiên, cả YunHo và YooChun đều không thể ngừng đũa. Vừa ăn, YooChun vừa suýt soa:
- Ngon quá! Tuyệt thật!!!
- Đại ca cậu nấu những món này sao? – YunHo vừa ăn vừa nói.
- Uhm, tất cả đều do huynh ấy làm hết! – JunSu gật đầu cười, ánh mắt hiện lên vẻ từ hào vô cùng.
- Từ lúc quen biết hai huynh đệ cậu, chúng tôi hết đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác đấy! – YunHo nháy mắt nói.
- Ngạc nhiên? – JunSu chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi.
- Hai huynh đệ cậu đều là những kì nhân hiếm có! – YooChun vừa nuốt xong cơm thì tiếp lời thay YunHo.
- Ơ…- JunSu đỏ mặt ngượng ngùng trước lời tán dương của YooChun.
- Không kể đến việc trồng được Kim Hoa thì võ công của cả hai cũng cũng đủ làm kinh ngạc người khác! – YunHo gật gù nói
- Cả tài y thuật tuyệt diệu của cậu nữa – YooChun tiếp lời bạn.
- À, ra là những điều đó – JunSu bối rối xua tay – Nếu là những điều đó thì chẳng có gì đáng nói cả. Tất cả những gì Su biết về y thuật, võ công đều do nh… đại ca dạy cả mà! Người đáng khâm phục phải là huynh ấy mới đúng!
- Hai người qua huynh đệ ruột à?- YunHo hỏi.
- YunHo à! – YooChun thúc bạn mình một cái, khẽ lắc đầu.
- Gì chứ?! – YunHo nhăn mặt trước cái thúc của bạn mình, vẫn bướng cố nói tiếp – Chỉ vì ta cảm thấy tính cách của hai huynh đệ họ khác biệt quá xa nên mới hỏi thế thôi mà! JunSu, sao cậu không trả lời?
- Không, là… - JunSu bối rối nhìn cả hai – Su… cứ xem là Su được gia đình đại ca nuôi lớn. Chỉ là… bây giờ... chỉ còn tôi và huynh ấy nương tựa nhau mà thôi...
- Thế những người khác đâu rồi? – YunHo lại tiếp tục tò mò, dường như chẳng biết nên dừng lại trước thái độ bối rối của JunSu và khó xử của YooChun.
- Đó không phải là việc của ngươi! – Một giọng nói chứa đựng sự lạnh lùng cất lên.
Mọi người hướng về phía xuất phát tiếng nói.
Là con người thần bí mà Jung YunHo luôn muốn gặp. Ánh mắt chàng lóe sáng hẳn lên khi trong thấy con người ấy đang đứng trước mặt mình.
Người ấy đứng ở ngưỡng cửa. Những hạt nắng bên ngoài rọi lên suối tóc đen tuyền buôn rũ, lấp lánh như điểm xuyết những hạt trân châu lên đó. Bộ bạch y thanh thoát khoát lên mình càng toát lên vẻ phiêu diệu, như không thuộc về trần gian. Chiếc mạng che vẫn yên vị, che đi phần lớn diện mạo của người.
- Xem ra ngươi quá nhiễu sự rồi đấy! – Người ấy hất mắt nhìn YunHo, ánh mắt thể hiện sự không vui.
Park YooChun lần đầu gặp đại ca của JunSu, thần khí có phần huyền bí và vẻ uy vũ trong dáng người tha thướt khiến cậu cảm thấy bối rối và e dè hơn với người này.
- Xin thứ lỗi! – YooChun đành lên tiếng thay cho YunHo vì bây giờ thần trí YunHo đang bận phiêu lạc nơi nào chưa về đến kể từ lúc người ấy xuất hiện.
- Cậu là Park YooChun?! – Người ấy đưa mắt nhìn anh và hỏi, ánh mắt rõ ràng là có thiện cảm hơn so với khi nhìn YunHo.
- Đúng vậy! Tôi là Park YooChun! – YooChun mỉm cười lịch lãm nói – Từ lâu ngưỡng mộ danh tiếng Kim Chủ, nay được diện kiến thật lấy lòng vinh hạnh!
- Ta cũng rất vinh hạnh! – Người ấy khẽ gật đầu, dường như là có mỉm cười – Trồng Kim Hoa có khó không? – Vừa nói cậu đưa mắt nhìn YunHo.
Khi hai ánh mắt vừa giao nhau, YunHo tỉnh lại liền cười ngu ngơ:
- Ngươi… nói với ta à?
Đôi mày thanh tú của vị chủ nhân Kim Hoa khẽ nhíu lại trước vẻ mặt ngu ngơ của YunHo:
- Dường như ngươi không giống kẻ hôm trước ta gặp trên núi. Bá khí của người đâu cả rồi?
Chỉ mình YooChun hiểu con người thần bí này đang nói đến điều gì. Anh chăm chú quan sát rồi thầm cười. Con người bí ẩn trước mặt chẳng qua chỉ gặp YunHo một lần, nói với nhau vài câu ngắn ngủi mà đã nhận ra bá khí của Jung YunHo thì tài thật. Kể cả YunHo cũng không hề biết bản thân có loại khí tiết ấy. Mọi người xung quanh dù ít dù nhiều cũng có phần e sợ YunHo, không phải vì chàng là một thái tử mà vì cái thứ bá khí ấy gây ra. Park YooChun cũng phải tốn rất nhiều thời gian mới nhận ra điều đó.
- Thôi! – Người ấy xua tay lắc đầu không muốn đôi co với YunHo nữa – Dường như ta đã cắt ngang bữa cơm của mọi người rồi! Xin thứ lỗi, cứ tự nhiên! – Nói xong người ấy dợm bước đi ra cửa.
- Khoan đã! – YunHo vội ngăn lại – Cám ơn vì bữa cơm!
- Nấu ăn là việc ta thích – người ấy vẫn không quay lại nhìn chàng vừa đi vừa nói.
...
- Huynh ấy đang vui lắm đấy! – JunSu mỉm cười, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên nói với YunHo.
- Hả?! – YunHo nghe thấy liền vội phản ứng – Như vậy mà cậu bảo là vui à?
- Là vì hai huynh không biết đấy thôi, đại ca ít khi quan tâm đến chuyện của người khác và nói nhiều như vậy. Đã lâu rồi Su mới được nghe huynh ấy đối đáp với người khác như vậy.
- Có phải người ấy thường trò chuyện với cậu bằng những âm điệu của đàn tranh đúng không? – Suy nghĩ một lúc rồi YunHo lên tiếng.
- Ừm! – JunSu gật đầu.
- Lạ thật! Trời sinh ra con người có miệng là để nói chuyện, người ấy không câm tại sao lại không thích nói chứ? – YunHo nhăn mặt nói nhưng trong lòng thoáng hạnh phúc. Vậy là chàng đã khiến con người ấy nói nhiều với mình hơn những người khác, kể cả JunSu.
- YunHo à, mỗi người một tính mà!- YooChun lên tiếng nhắc nhở - Đây, ăn đi! – Tay anh liền gắp thức ăn bỏ vào chén YunHo rồi nói tiếp – Hỏi nữa lại bị bảo là nhiễu sự đấy!
YunHo quay sang làm mặt giận, những vẫn nghe lời không tiếp tục nói nhăn cuội nữa, suốt bữa cơm không hỏi thêm câu nào về người đó nữa.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
End chap 6.