Không gì tốt và đẹp hơn 1 tấm lòng. Không gì giàu và sang hơn một tấm lòng. Không gì xứng và đáng hơn 1 tấm lòng. Giàu có - Thông minh - Tài năng hay bất cứ thứ gì cũng không thể sánh bằng một tấm lòng.
"- Ai đó khen con của bố là 1 cậu bé thông minh. Mới 2 tuổi đã biết nói rất nhiều, biết giúp bố giúp mẹ dọn dẹp sau giờ ăn (lấy hết sức để lăn cái nồi cơm điện vào bếp cho mẹ). Lời khen đó làm bố mẹ tự hào, hãnh diện.
- Sau này, con lớn, con đi học và học rất giỏi, ai đó sẽ khen con có năng khiếu ở lĩnh vực nào đó. Lời khen đó sẽ khiến bố mẹ vui, thích thú và cũng rất hãnh diện.
- Rồi con đi làm, kiếm bộn tiền, mua nhà thật to, ô tô thật xịn… Ai đó sẽ khen con giàu có. Lời khen đó cũng sẽ khiến bố mẹ nở mày nở mặt.
-Nhưng con ạ, lời khen mà bố mong được nghe nhất là lời khen "con có một tấm lòng!"
- Thông minh sẽ đem lại nhiều quyền lợi thật. Nhưng thông minh sẽ trở thành láu cá, khôn lỏi nếu như không có 1 tấm lòng ở đó.
- Tiền bạc có thể mua được danh dự của người khác nhưng sẽ không mua được sự biết ơn, ngưỡng mộ, khâm phục, vị nể nếu như kẻ có tiền không có một tấm lòng.
Một tấm lòng thành.
- Một tấm lòng thành xuất phát từ việc sống tình cảm. Phải, khi con là một người sống tình cảm thì con sẽ có 1 tấm lòng.
- Bố tin như vậy.
- Vì bố mong như vậy."
Sống tình cảm là một kiểu sống chịu nhiều thiệt thòi. Bị lợi dụng. Bị lỡ mất những cơ hội mười mươi nếu như cơ hội đó có vấn đề về mặt tình cảm. Bị coi là ngố. Luôn bị tổn thương nặng nề nhất khi có chuyện gì đó xảy ra. Và nhiều nữa những cái mất.
"- Có nhiều người chọn cách sống chỉ tình cảm với những ai tốt với mình.
Đó là một cách lựa chọn khôn ngoan.
Nhưng khiếm khuyết.
Nó như một viên bi ve bị mẻ vậy.
- Có nhiều người chọn cách sống khôn. Khi cần tình cảm sẽ rất tình cảm và khi cần nắm bắt cơ hội thì sẽ rất lý trí.
Đó cũng là cách lựa chọn khéo léo.
Nhưng cũng khiếm khuyết.
Nó giống như viên bi ve được sơn đủ màu. Nhưng theo thời gian, nó sẽ bị bong tróc. Và nhìn thật thảm thương.
Sống tình cảm chỉ có 1 cách duy nhất. Tình cảm trọn vẹn.
Năm 20 tuổi, sau nhiều biến cố, bố đã viết vào sổ tay mình 2 cách sống trên. Nhưng bố chẳng làm được, vì bố chỉ là bố - một anh chàng quen sống tình cảm. Yêu - ghét chẳng rõ ràng. Yêu thì tôn người ta lên tận mây xanh. Ghét thì hừng hực chỉ muốn thiêu rụi người ta. Nhưng chuẩn bị thiêu rụi người ta thì lại sợ người ta đau. Nói cách khác: 1 con người nhu nhược.
Nhưng bố tự hào rằng bố không sống giả dối ngày nào.
Bố tự hào vì bố không hãm hại ai.
Bố tự hào vì bố sống lúc nào cũng bằng 100% những gì bố có.
Dù đôi khi, bố cũng ghét người này, không ưa người kia. Nhưng chắc chắn, bố không tìm cách triệt tiêu họ. Yêu ghét luôn chỉ là cảm xúc nhất thời.
Con ạ!
Rồi con sẽ lớn. Sẽ có những sự kiện làm thay đổi đời con.
Nó sẽ khiến con nghĩ và làm theo cách riêng của mình.
Nhưng dù bằng cách nào: "thông minh cơ trí"hay "quyết đoán dứt khoát" thì cái mà bố hằng mong mỏi đó là: "Hãy quyết định bằng trái tim mình".
Đừng quyết định bằng cái đầu. Vì cái đầu có lúc nóng lúc lạnh. Vì cái đầu chỉ giỏi những phép tính thiệt hơn. Vì cái đầu còn có đúng sai tuỳ theo hiểu biết, quan niệm.
Chỉ có trái tim mới có cách ra quyết định chuẩn xác nhất.
Trái tim ra những quyết định chuẩn xác.
Không phải là ĐÚNG hay SAI mà là NÊN hay ĐỪNG.
Không phải là ĐƯỢC hay MẤT mà là ĐI hay Ở.
Không phải là NHIỀU hay ÍT mà là ĐỦ và VỪA.
Một người sống có tình cảm là 1 người như vậy, con ạ!"
(Entry 1 người bố viết cho đứa con trai 2 tuổi)