Episode 53:
Cuối cùng thì mẹ của chú nhóc cũng đến sớm hơn dự định được...20 phút,nhưng đối với Shin thì khoảng thời gian đó còn quý giá hơn cả núi vàng.Chỉ cần được "ân xá" trước thời hạn vài phút thôi là cũng may mắn lắm rồi,nếu không thì chắc chắn anh chàng sẽ còn lãnh thêm vài dấu răng trên tay hoặc sẽ lem luốc vết bột khắp người cũng nên.Thật là mất thể diện của Phò mã điện hạ quá chừng!
Nhưng về phần Chae Gyong thì không hề nghĩ như vậy,bởi vì Shin càng mừng rỡ khi thoát được cậu cháu yêu dấu bao nhiêu thì cô nàng lại...tiếc nuối bấy nhiêu.Mà kể cũng lạ,tại sao chú nhóc đó chỉ chăm chăm ăn hiếp một mình Shin thôi nhỉ,còn Chae Gyong thì lại được bỏ qua một cách dễ dàng.Đã vậy đến khi chia tay cô nàng còn được nó hôn một cái thật kêu nữa chứ,nghĩ lại mà Shin vẫn còn thấy tức anh ách.Chẳng biết anh chàng đáng ghét đến mức nào mà ai cũng đổ hết tội lỗi lên đầu anh chàng,từ hai bậc phụ huynh đáng kính rồi đến thằng nhóc 9 tháng tuổi nói chưa sõi mà đã biết phân biệt đối xử với ông chú mới đau chứ!:huh:
_Ôi buồn chết đi được!Khi nào mới gặp lại Pata nhỉ?_Chae Gyong ngồi thừ ra trên giường và hỏi bâng qươ trong khi Shin đang cố quên đi những điều tệ hại vừa rồi,tệ nhất là vết cắn trên tay anh chàng vẫn còn đau âm ỉ dưới lớp băng cá nhân.
_...
_Tay anh sao rồi?_Đột nhiên cô nàng bỏ quên chú nhóc yêu dấu để quay lại...chiếu cố tới cái kẻ đang ngồi thất thần bên cạnh.
_Hả?
_Anh không khỏe à?
_Thôi đi,đừng có giả vờ tốt bụng nữa,cô thừa biết là tôi không thể nào khỏe được sau cả ngày vật lộn với thằng bé đó!Chỉ có cô là vẫn còn vui vẻ cho được!_Shin nói với vẻ ngao ngán cực kỳ.
_Tôi chỉ nói là nhớ nó thôi mà,sao anh lại nổi giận với tôi chứ?_Cô nàng phụng phịu hờn dỗi khiến cho nỗi uất ức to đùng của Shin bỗng dưng xẹp xuống một cách nhanh chóng.Nhưng chẳng phải vì Shin tự nguyện thua cuộc đâu,mà do một ý đồ hơi bị đen tối vừa mới xuất hiện cách đây mấy giây và hiện giờ đang âm thầm len lỏi trong bộ não thông minh xuất chúng của anh chàng.
_Mà khoan đã...Nếu mà cô thích trẻ con như vậy thì tại sao chúng ta không...?_Shin bỏ lửng câu nói,ánh nhìn của anh chàng hướng về phía Chae Gyong bỗng dưng trở nên... trìu mến một cách khác thường làm cô nàng tê cứng vì sợ.
_Anh...đang nói...gì vậy?_Chae Gyong lùi ra xa đến nỗi suýt bật ra khỏi mép giường,may mà Shin kịp thời níu tay lại được.Nhưng mà cái sự may mắn này cũng không thể coi là hoàn toàn được,bởi vì tình cảnh hiện tại mới thật là...
Không thể nói là lãng mạn,nhưng cũng chẳng tỏ vẻ gì là thiếu thơ mộng.Trời xui đất khiến thế nào mà ý đồ trêu chọc Chae Gyong ban đầu của Shin đã biến thành sự thật,và kết quả là bây giờ anh chàng đang nhìn vợ mình một cách mê đắm ngoài ý muốn.
Ánh sáng vàng lung linh hắt ra từ ngọn đèn đầu giường chỉ đủ để soi tỏ một phần khuôn mặt đang bị khuất trong bóng tối của Chae Gyong,nhưng vẫn không hề làm giảm đi vẻ đẹp thuần khiết ẩn hiện trên từng đường nét.Đây đã là lần thứ hai Shin nhìn cô nàng ở một khoảng cách gần như vậy,nhưng lần này hoàn toàn không giống với lần trước và cảm giác của anh chàng cũng đã chẳng còn được giới hạn ở mức rung rinh nữa mà đã chuyển lên một mức độ khác...nguy hiểm hơn nhiều.
Còn Chae Gyong,sau phút sững sờ vì bỗng dưng bị Shin nhìn ngó chằm chằm,cô nàng chợt nhận ra rằng việc duy nhất mà mình có thể làm bây giờ là... hét toáng lên cầu cứu,hay ít nhất thì cũng phải hướng mắt ra chỗ khác để khỏi phải nghe thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực nữa.Nhưng cho dù có cố gắng cách mấy Chae Gyong cũng không cách nào rời mắt ra khỏi Shin được,bất chấp cảm giác rờn rợn vẫn đang luẩn quẩn đâu đó rất gần...
Trong khung cảnh lãng mạn như thế này của Phò mã và Công chúa thì sẽ có chuyện gì xảy ra nhỉ?
Người ta có thể hồi hộp chờ đợi,có thể hình dung và tưởng tượng,nhưng thật đáng tiếc khi phải trả lời rằng...
Chẳng có điều gì xảy ra tiếp theo cả!
Không phải vì đầu óc đang tối tăm mù mịt của Shin bỗng dưng sáng bừng lên,cũng không phải vì Chae Gyong phản ứng quá mạnh mẽ làm tiêu tan vẻ lãng mạn của khung cảnh,mà bởi vì hai kẻ đối lập cùng tồn tại trong con người mang tên Lee Shin lại bắt đầu cãi nhau một trận vô cùng kịch liệt.
Này!Lee Shin,mày nghĩ mày đang làm gì hả?Dừng lại ngay đi!
Im mồm!Mày thì biết cái gì?
Mày điên rồi sao?Trước kia mày chưa bao giờ để ý đến bất cứ cô gái nào,mày vốn dĩ là một kẻ không biết tới hai chữ "Rung động" kia mà,tại sao chỉ mới mấy tháng sống cùng cô ấy mà mày đã trở nên ngốc nghếch như vậy chứ?
Thì con người cũng có lúc thay đổi kia mà...
Làm ơn tỉnh lại đi,nhìn bản mặt của mày bây giờ y hệt một thằng ngốc không hơn không kém,nếu cứ tiếp tục ở gần cô ấy thì mày sẽ phát điên lên mất!
Mặc kệ tao,đừng có nhiều lời!Rõ ràng mày cũng thấy cô ấy xinh đẹp mà,vậy thì tại sao phải quay đi chỗ khác chứ?
Thật không sống nổi với mày nữa!Nếu mày không chịu nằm xuống và ngủ ngay lập tức thì tao sẽ cho mày biết tay đấy!
Lời cảnh cáo vừa rồi hình như đã có ít nhiều tác động lên cái kẻ đang nhất quyết bảo vệ tình yêu của mình,thế nên Shin chẳng còn nghe thấy lời biện hộ thanh minh nào vang lên trong đầu nữa.Tiếp theo đó,anh chàng đột nhiên "thức tỉnh" và lùi ra xa khỏi biên giới đã được phân định rõ ràng giữa mình và Chae Gyong với vẻ mặt ngơ ngác của một kẻ vừa bị thôi miên xong.
[I]Mình đang làm gì thế không biết?Đúng là điên thật,tự nhiên dí sát mặt vào cô ấy để làm cái gì?Ôi Lee Shin,chừng nào mày mới thôi ám ảnh đây hả?[/I]_Shin lùa tay vào tóc và nằm phịch xuống chỗ của mình,quay lưng về phía Chae Gyong mặc cho cô nàng vẫn chưa hết hoang mang vì tình huống khó xử vừa rồi.
_Anh có vấn đề gì hả?_Câu hỏi mang ý nghĩa ngờ vực xen lẫn quan tâm thật lòng của Chae Gyong vang lên bên cạnh Shin làm anh chàng không thể không mở miệng trả lời được mặc dù vẫn chưa đủ can đảm để quay mặt lại đối diện với cô nàng.
_Không có gì!Cô cũng ngủ đi!
_Anh như vậy là sao chứ?Tự nhiên nhìn tôi chằm chằm rồi không nói năng gì hết,cứ thế mà đi ngủ.Anh làm tôi sợ muốn chết anh có biết không hả?_Cô nàng gào lên đầy bất mãn.
_Chứ cô còn muốn bắt tôi nói gì nữa đây?
_Ban nãy anh nói chưa hết câu mà,đang dừng ở chỗ "tại sao chúng ta không..." đó?Anh nói cho xong đi rồi muốn ngủ muốn thức gì kệ anh!Nói mau!
_Không biết nữa,coi như cô chưa nghe gì hết đi!
_Sao có thể coi như không nghe được chứ?Rõ ràng anh muốn gây sự với tôi phải không?
_Không có!
_Anh nghĩ tôi là ai mà cứ lấy tôi ra để đùa giỡn chứ?Hả đồ đáng ghét kia?
_Trời ạ!_Shin hết kiên nhẫn ngồi phắt dậy và cắp gối phóng ra khỏi giường_Thật không thể nào chịu nổi cô nữa!Tôi sang chỗ Ryan ngủ đây!
_LEE SHIN!ĐỨNG LẠI CHO TÔI!_Chae Gyong tức tối gọi với theo cái lưng của Shin nhưng chỉ 3 giây sau là bóng dáng anh chàng đã mất hút sau cánh cửa,để lại cô vợ yêu dấu với cơn giận cao ngút trời.
..........
_Ê,nửa đêm rồi cậu còn mò sang đây làm gì nữa hả?_Ryan ra đón Shin với bộ mặt ngái ngủ.
_Tớ sẽ ngủ ở đây!_Anh chàng phớt lờ vẻ ngạc nhiên của Ryan rồi quạu quọ đi thằng vào trong và leo lên giường,nhưng chưa kịp đặt lưng xuống thì tiếng la oai oái của Hyun Joong đã vọng lên từ dưới đống chăn mền dày sụ.Căn cứ vào âm sắc chói lói của tiếng la đó thì có thể tạm hiểu là Shin đã vô tình ngồi nhầm lên người Hyun Joong trong khi anh chàng đang say sưa đắm chìm trong giấc mộng đẹp.
_Aaaaaaaaa!
_Cái gì vậy?_Shin hoảng hồn nhảy ra khỏi giường và ngơ ngác nhìn Ryan như muốn tìm câu trả lời từ anh chàng.
_Cậu đè trúng Hyun Joong chứ gì nữa!
_Ai mà đang đêm hôm khuya khoắt như vầy lại qua ngồi lên người tui vậy nè?_Hyun Joong dụi mắt một cách bực bội,đến khi đã định thần nhìn ra cái kẻ bất lịch sự đó là ai thì nỗi uất ức của anh chàng mới thực sự bùng nổ.
_Lần thứ hai trong tuần này rồi đó nghe!Muốn chém muốn giết thì cứ việc làm chứ đừng có tra tấn bằng cai kiểu đánh thức người ta dậy giữa chừng như vậy chứ!
_Xin lỗi,tớ không cố ý!Chỉ tại không thấy cậu nên...
_Chớ mắt mũi cậu để đâu mà không thấy nổi đống chăn mền to cộ đó hả?_Ryan vỗ vai Shin đầy vẻ "thông cảm" rồi ấn cậu bạn thân ngồi xuống giường_Giờ thì nói tụi này nghe coi sao không ngủ đi mà tự nhiên nổi hứng qua đây vậy?
_Không có gì!_Shin đáp gọn lỏn rồi chui vào trong chăn,vùi đầu dưới gối một cách ngán ngẩm.
_Lại cãi nhau với Chae Gyong nữa sao?_Hyun Joong ngờ vực hỏi.
_....
_Vậy là đúng rồi!_Cả hai anh chàng cùng đồng thanh xác nhận một lượt.
_Đừng có suy đoán vớ vẩn nữa,để yên cho tớ ngủ đi mà!
_Nếu cậu không chịu nói thì tụi này sẽ qua hỏi Chae Gyong để tìm hiểu sự tình vậy!
_Cái gì?_Tấm chăn bị kéo ra đột ngột,cái đầu bù xù của Shin thò lên với vẻ sửng sốt hết sức._Tại sao các cậu lại quan tâm tới chuyện đó dữ vậy?Tớ cãi hay không cãi thì có liên quan gì tới hòa bình thế giới đâu chứ?
_Cậu về phòng đi,để mình tớ nói chuyện với Shin thôi!_Ryan quay sang nói với Hyun Joong.
_Sao lại thế chứ?Tớ ở đây cũng có sao đâu!_Anh chàng phản đối kịch liệt nhưng trước sự kiên quyết của Ryan và Shin cũng đành chịu thua rút lui về phòng mình.
Chờ cho Hyun Joong khuất sau cánh cửa và yên chí rằng không còn ai khác có thể nghe được,Ryan mới quay lại phía Shin với một vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.
_Có phải...cậu thích Chae Gyong không?
_Hả?_Shin trợn mắt như thể không tin nổi cậu bạn thân vốn nổi tiếng vô tâm vô tính nhất 5S lại có thể...tinh ý đến mức đó.
_Tớ đã quen biết cậu hơn 14 năm rồi,có gì không thể nói ra chứ?
_Làm gì có..._Anh chàng cố chống chế,cho dù biết chẳng đi tới đâu.
_Này...
_...
_Mặt cậu đang đỏ đấy,vậy ra đó là sự thật sao?
_Không,tớ có đỏ mặt đâu!Tại... cái đèn phòng có màu đỏ đấy chứ!
_Thôi đừng có chối nữa,thừa nhận đi rồi tụi này sẽ giúp cậu mà!
_Tớ...chẳng hiểu cậu đang nói gì cả!Tớ phải ngủ đây!_Shin giả vờ ngáp ngắn ngáp dài trốn vào chăn và còn cố quay mặt đi chỗ khác để khỏi bị Ryan đoán trúng tim đen nữa.Nhưng trong thâm tâm anh chàng,một cảm giác gì đó giống như là xấu hổ bỗng dưng xuất hiện,chẳng lẽ những gì Ryan vừa nói là đúng thật sao?
[CENTER].................................[/CENTER]
6g sáng...
Tiếng chuông điện thoại bất thần reo lên ầm ĩ thay cho tiếng đồng hồ báo thức vọng vào tai Chae Gyong khi cô nàng chỉ mới chợp mắt được vài tiếng, suốt cả đêm qua cứ ôm cơn tức trong lòng nên mãi đến sáng nay cô nàng mới ngủ được.Thế mà lại bị một kẻ đáng ghét nào đó phá đám giữa chừng,thử hỏi sao không bực mình kia chứ?
_A lô!
_Chị!_Cơn buồn ngủ của Chae Gyong tan ngay như mây khói khi cái giọng vui mừng hớn hở của Shin Hye vang lên trong điện thoại.
_Gì vậy?Mới 6g sáng thôi mà,tự nhiên em lại quấy rầy chị là sao?_Chae Gyong nhăn nhó quở trách cô em gái nghịch ngợm,nhưng có vẻ như Shin Hye không phải là mẫu người "luôn luôn lắng nghe,luôn luôn thấu hiểu" tâm trạng của bà chị.Thế nên âm hưởng hân hoan trong giọng nói vẫn chẳng suy suyễn đi chút nào vì lời trách móc như gió bay qua mây bay lại kia.
_Đừng ngủ nữa,em đang trên đường tới chỗ chị nè!
_Hả?Em mới nói cái gì?_Chae Gyong nhảy dựng ra khỏi giường một cách hốt hoảng trước cái tin sét đánh vừa rồi.
_Chị chờ mở cửa cho em nha!Em cúp máy đây,lát nữa gặp chị sau!
_Khoan đã...
_À mà chị đừng nói cho anh Shin biết đấy,em muốn làm anh ấy bất ngờ mà!_Cô nhóc cười giòn tan ở đầu dây bên kia,phớt lờ cả bà chị đang là người bị lãnh cái sự " bất ngờ" đó trước nhất.
Chae Gyong thẫn thờ ngồi thừ ra trên giường và tự hỏi liệu chuyện khủng khiếp gì sẽ xảy ra cho chính mình sau khi cô nhóc hay gây rắc rối đó đặt chân lên thềm nhà Shin?Nhưng rồi suy đi tính lại ,cô nàng lại tự an ủi mình rằng ít ra thì Shin Hye cũng không phải đụng độ Jessica ở đây,và điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô nàng đỡ bị mệt tim hơn.
Không gian yên tĩnh buổi sớm vẫn ngự trị trên tòa biệt thự cổ kính xinh đẹp,nắng vẫn rực rỡ và gió vẫn mát lành như mọi buổi sáng khác.Đâu ai hay biết rằng chỉ một lát nữa thôi là sự yên ắng hiếm hoi đó sẽ bị giẫm nát vụn vì chuyến viếng thăm không báo trước của Shin Hye.Đồng hành với sự xuất hiện của cô nhóc còn là những rắc rối nảy sinh mà cả bà chị lẫn ông anh rể yêu dấu đều bị vướng vào một cách vô tình hay cố ý...
[CENTER].................................[/CENTER]
_Này,dậy mau đi!_Ryan vỗ bồm bộp vào lưng Shin để đánh thức anh chàng dậy,chẳng biết đêm qua ngủ mơ thấy gì mà giờ này vẫn chưa chịu mở mắt ra nữa không biết.
_Sáng...rồi....hả?_Shin uể oải vươn vai ngáp dài rồi ngồi bật dậy.
_Chứ gì nữa,hình như Chae Gyong dậy rồi đó,cậu mau xuống dưới nhà đi!
_Là sao?_Shin ngơ ngác hỏi lại ,anh chàng vẫn cố tình không chịu hiểu cái ẩn ý đã rõ đến nỗi không thể rõ hơn được nữa trong câu nói của Ryan.
_Thì mau xuống làm hòa đi,chỉ cần nói là "Anh xin lỗi,tối qua anh hơi nóng nảy nên đã làm em buồn!Em bỏ qua cho anh nhé!".Chỉ vậy thôi là bảo đảm cô nàng sẽ hết giận ngay ấy mà!
_Cái gì?_Shin trợn mắt như đang nuốt phải một cục đá tảng_Làm sao mà tớ nói được chứ?Mất thể diện nam nhi quá !
_Hừm!Cậu thì biết cái gì,con trai sinh ra là để chiều chuộng con gái,huống chi đó lại là vợ cậu,mất thể diện chút xíu có chết ai đâu nào!_Ryan nói giọng trách móc.
_Thôi cậu đừng có quân sư quạt mo nữa đi,có chết tớ cũng không làm hòa đâu!
_Chuyện gì vậy?Ai làm hòa với ai?_Ba cái đầu bù xù tổ quạ của Hero,Eru và Hyun Joong thò ra ở cửa phòng,bản mặt ai nấy đều mang vẻ gian tà hết sức.Có bị sét đánh đi nữa Shin cũng dám cá tối qua Hyun Joong đã đi loan báo cho hai kẻ còn lại biết tin anh chàng đã cãi cọ với Chae Gyong và bỏ sang ngủ nhờ phòng Ryan.Thế mà giờ lại còn làm bộ ngơ ngác nai vàng mới điên chứ!
_À,chẳng là tớ đang khuyên nhủ Shin đi làm lành với Chae Gyong ý mà!
_Vậy để bọn này giúp cho,khỏi cần nhiều lời!_Cả đám hí hửng nhào vô túm lấy Shin trước khi anh chàng kịp định thần phản ứng rồi hè nhau khiêng kẻ cứng đầu xuống dưới nhà để thực hiện "sứ mệnh" làm hòa trước với Chae Gyong,bất chấp nhân vật chính cứ luôn miệng kêu gào phản đối ầm ĩ và khoa tay múa chân loạn xạ.
...............................
Chae Gyong đi đi lại lại trước cổng để chuẩn bị đón tiếp cô em gái yêu dấu chẳng biết khi nào mới đến,nhưng dẫu sao cũng phải canh mở cửa cho cô nhóc trước khi tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên gây náo động giấc ngủ của người trong nhà lẫn bà con làng trên xóm dưới.Con bé ghét chờ đợi và luôn luôn kiếm ra việc gì đó để làm trong khi rảnh rỗi chân tay,ai biết được nó sẽ phá hoại cái gì trong khi đợi Chae Gyong chạy từ phòng khách ra tới cổng để mở cửa.Thế nên chờ sẵn ở đây vẫn là giải pháp khả thi nhất!
Cuối cùng,khi cô nàng đang bắt đầu đi tới vòng thứ 102 quanh sân thì chuông cửa reo lên từng hồi lảnh lót.
_Chờ chút,đừng có bấm nữa!_Chae Gyong lật đật chạy tới và thì thầm qua khe cửa,bên ngoài vẫn im lặng,chẳng nghe tiếng Shin Hye đâu cả.
_...
_Em tới đây...?
Cửa mở,Chae Gyong chỉ mới thốt lên được nửa câu thì đã im bặt vì...ngạc nhiên.Người đang đứng trước mặt cô nàng bây giờ không phải là Shin Hye,nhưng sự xuất hiện quá đỗi đột ngột đó cũng đủ làm hồn vía cô nàng bay tận lên mây.
Một người phụ nữ trung niên đài các đối diện với Chae Gyong,theo sau là cô con gái cũng xinh đẹp chẳng kém_người mà Chae Gyong cứ tưởng rằng ít nhất phải một tháng nữa mới được gặp lại nụ cười đó,hóa ra cô nàng đã lầm tưởng mất rồi.
_Chắc đây là...Công chúa phải không?_Người phụ nữ nhìn Chae Gyong chăm chú,ánh mắt sắc lẻm của bà ta thật chẳng khác nào cô con gái,vừa thâm hiểm vừa độc địa khiến cho người đối diện không thể không cảm thấy rùng mình.
_Dạ vâng!Bác là...
_Tôi là bạn thân của mẹ chồng cháu,hôm nay đến vì có chút việc!Còn đây là con gái tôi,nó tên là...
_Jessica!
Lời giới thiệu vừa rồi không phải phát ra từ miệng của người phụ nữ lạ mà là từ trong nhà,nơi cả hội 5S đã tề tựu đông đủ ngoài mong đợi của Jessica.Vừa trông thấy Shin là gương mặt cô nàng lại sáng bừng lên vẻ rạng rỡ,mặc cho Chae Gyong cứ đứng như trời trồng tại chỗ.Sao lại có điều trùng hợp như vậy được chứ?
_Chị,em tới rồi nè!
Giọng nói thứ hai vô cùng quen thuộc vang lên từ bậc thềm làm cho Chae Gyong chết điếng cả người,còn ai khác ngoài Shin Hye vào đây nữa.Cô nhóc đó vẫn tươi vui hớn hở trước viễn cảnh được gặp lại ông anh rể thần tượng mà chẳng hề hay biết gì về nguy cơ "chiến tranh giữa các vì sao " đang sắp sửa bùng nổ trước mắt.Đến khi nhìn lại những "vị khách" xung quanh thì con bé mới chịu thôi ngay nụ cười không đúng lúc đúng chỗ của nó để mà cân nhắc xem có nên tiếp tục cười nữa hay không.
Ngay giây phút hai ánh nhìn của Shin Hye và Jessica đụng nhau,Chae Gyong chỉ còn cách quay mặt đi chỗ khác và nhắm mắt cầu nguyện cho mình có thêm bình tĩnh để chịu đựng tiếng nổ khủng khiếp khi hai tên lửa vô tình va trúng nhau trên quỹ đạo bay.Nhưng hình như cô nàng đã quá lo xa thì phải,Shin Hye chẳng có vẻ gì là muốn tiếp tục gây chiến với Jessica mà trái lại còn vô cùng niềm nở thân thiện nữa.Sau đó mấy giây Chae Gyong còn tưởng như mình đang chiêm bao giữa ban ngày khi nghe cái giọng đường mật của cô em gái cất lên:
_Ôi!Chị Jessica,chị đến chơi đấy à?_Cô nhóc đã bỏ phứt đi giai đoạn ngạc nhiên trước sự có mặt không mong đợi của Jessica ở đây và cứ thế mà tiến lên giai đoạn hoan nghênh nhiệt liệt...nghe giả tạo hết sức.
Đáp lại vẻ mặt nồng nhiệt của Shin Hye,Jessica chỉ mỉm cười máy móc cứ như thể cô nàng dư biết đằng sau sự ngọt ngào nào cũng có cái đắng của nó.
_Còn đây là mẹ chị phải không?Cháu chào bác ạ!_Shin Hye vẫn liến thoắng không thôi,đã vậy lại còn giả bộ ngoan hiền nữa chứ.Nhìn cảnh này sao mà Chae Gyong thấy mệt tim đến thế không biết.
_Không dám!_Mẹ của Jessica nhếch môi ngạo mạn,có vẻ như bà chẳng coi tước vị Công chúa hoàng tộc ra thể thống gì cả.
_Mình vào trong đi mẹ,ở đây con thấy ngột ngạt quá!_Jessica liếc xéo Chae Gyong và Shin Hye lần cuối cùng rồi bước vào phòng khách_nơi cả hội 5S vẫn chưa hết bất ngờ vì có đến hai chuyến viếng thăm đột ngột chỉ nội trong một buổi sáng.
Nhưng trước khi đặt được chân lên bậc tam cấp thì Jessica đã ngã sóng xoài dưới thềm một cách"tình cờ",bên cạnh là Shin Hye đang luôn mồm xuýt xoa vì chiếc váy trắng tinh của Jessica lại bị vấy bẩn tèm lem trông thật thảm hại.Riêng về phần Chae Gyong,cô nàng đã nhanh chân chuồn vào trong để tránh bị vạ lây thêm lần nữa vì cô em gái "thích đùa",rõ ràng chính mắt Chae Gyong đã thấy con bé khoèo chân ngáng đường Jessica ban nãy chứ chẳng ai khác.Cho dù cô nàng có hơi hơi thương tiếc cho...cái váy lộng lẫy của Jessica thì vẫn cảm thấy hả dạ vô cùng vì đã trả đũa được cho nỗi ấm ức suốt bao nhiêu ngày qua chất chứa trong lòng.Bởi vậy Chae Gyong đành để mặc cho Shin Hye muốn "xử đẹp" Jessica mà không cần phải can thiệp vào,vả lại Shin cũng chẳng tỏ vẻ gì là quan tâm đến cô nàng đó cả.Chẳng là anh chàng vẫn còn đang bận...nhìn trộm vợ mình để suy nghĩ xem có thể áp dụng mấy lời vàng ngọc của Ryan mới truyền cho hay không !
_Ây da,sao chị đi đứng không cẩn thận gì hết vậy nè?Làm hỏng mất váy đẹp rồi!
_Tránh ra!
_Đừng có dỗi như vậy chứ,em muốn giúp chị mà!_Cô nhóc cười tinh quái rồi phủi đất bám trên váy Jessica một cách mạnh bạo không cần thiết làm cho mấy tầng váy xòe cứ chực tung lên đầy... nguy hiểm dưới mắt của những anh chàng 5S.Cũng may là Shin đã khôn ngoan tránh vào bếp,chứ nếu không thì Jessica đã bị một phen mất thể diện rồi.
_Này!Cô làm gì vậy hả?Có tránh ra không thì bảo?_Jessica gào lên với gương mặt đỏ bừng.
_Xong rồi đó!_Shin Hye khoanh tay ngắm nghía cái váy của Jessica sau khi đã "tử tế" làm sạch nó.
Bây giờ,màu trắng như sữa đã ngả sang màu ngà,còn nền vải lụa phẳng phiu đã nhăn nhúm không thể nào tưởng tượng nổi.Nhìn nó thật chẳng có vẻ gì là một cái váy sang trọng quý phái mà đúng hơn là một túm...giẻ lau.Không hơn không kém.Nhờ vậy mà vẻ kênh kiệu khó ưa của Jessica cũng đã bay biến không chút dấu vết,cô nàng chỉ còn nước chạy lại nấp sau lưng bà mẹ sắc sảo mà thôi.
Nhìn cảnh đó Chae Gyong phải ráng hết sức nín cười để chứng tỏ mình cũng không tới nỗi vô tâm cho lắm,nhưng rồi tới lúc Shin Hye xúm lại kéo tay bà chị ra một góc thì hai chị em tha hồ cười nghiêng ngả.Dẫu sao mọi chuyện cũng chỉ mới bắt đầu,ai mà biết được trong vài tiếng sắp tới đây Jessica còn phải điêu đứng thêm bao nhiêu lần nữa?