In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Được làm phò mã

fic hay quá bạn ơi
thanks bạn nhìu nhiỳu

TOP

Fic dễ thương quá. Tình tiết rất lôi cuốn và khôi hài. Bạn có lối viết văn dí dỏm ghê. Fic này mà được chuyển thành kịch bản film thì hay tuyệt. Chắc chắn là hấp dẫn hơn GoongS nhiều. Mình rất chờ bạn post tiếp đó. Cám ơn nhiều.

TOP

Episode 53:

Cuối cùng thì mẹ của chú nhóc cũng đến sớm hơn dự định được...20 phút,nhưng đối với Shin thì khoảng thời gian đó còn quý giá hơn cả núi vàng.Chỉ cần được "ân xá" trước thời hạn vài phút thôi là cũng may mắn lắm rồi,nếu không thì chắc chắn anh chàng sẽ còn lãnh thêm vài dấu răng trên tay hoặc sẽ lem luốc vết bột khắp người cũng nên.Thật là mất thể diện của Phò mã điện hạ quá chừng!

Nhưng về phần Chae Gyong thì không hề nghĩ như vậy,bởi vì Shin càng mừng rỡ khi thoát được cậu cháu yêu dấu bao nhiêu thì cô nàng lại...tiếc nuối bấy nhiêu.Mà kể cũng lạ,tại sao chú nhóc đó chỉ chăm chăm ăn hiếp một mình Shin thôi nhỉ,còn Chae Gyong thì lại được bỏ qua một cách dễ dàng.Đã vậy đến khi chia tay cô nàng còn được nó hôn một cái thật kêu nữa chứ,nghĩ lại mà Shin vẫn còn thấy tức anh ách.Chẳng biết anh chàng đáng ghét đến mức nào mà ai cũng đổ hết tội lỗi lên đầu anh chàng,từ hai bậc phụ huynh đáng kính rồi đến thằng nhóc 9 tháng tuổi nói chưa sõi mà đã biết phân biệt đối xử với ông chú  mới đau chứ!:huh:

_Ôi buồn chết đi được!Khi nào mới gặp lại Pata nhỉ?_Chae Gyong ngồi thừ ra trên giường và hỏi bâng qươ trong khi Shin đang cố quên đi những điều tệ hại vừa rồi,tệ nhất là vết cắn trên tay anh chàng vẫn còn đau âm ỉ dưới lớp băng cá nhân.

_...

_Tay anh sao rồi?_Đột nhiên cô nàng bỏ quên chú nhóc yêu dấu để quay lại...chiếu cố tới cái kẻ đang ngồi thất thần bên cạnh.

_Hả?

_Anh không khỏe à?

_Thôi đi,đừng có giả vờ tốt bụng nữa,cô thừa biết là tôi không thể nào khỏe được sau cả ngày vật lộn với thằng bé đó!Chỉ có cô là vẫn còn vui vẻ cho được!_Shin nói với vẻ ngao ngán cực kỳ.

_Tôi chỉ nói là nhớ nó thôi mà,sao anh lại nổi giận với tôi chứ?_Cô nàng phụng phịu hờn dỗi khiến cho nỗi uất ức to đùng của Shin bỗng dưng xẹp xuống một cách nhanh chóng.Nhưng chẳng phải vì Shin tự nguyện thua cuộc đâu,mà do một ý đồ hơi bị đen tối vừa mới xuất hiện cách đây mấy giây và hiện giờ đang âm thầm len lỏi trong bộ não thông minh xuất chúng của anh chàng.

_Mà khoan đã...Nếu mà cô thích trẻ con như vậy thì tại sao chúng ta không...?_Shin bỏ lửng câu nói,ánh nhìn của anh chàng hướng về phía Chae Gyong bỗng dưng trở nên... trìu mến một cách khác thường làm cô nàng tê cứng vì sợ.

_Anh...đang nói...gì vậy?_Chae Gyong lùi ra xa đến nỗi suýt bật ra khỏi mép giường,may mà Shin kịp thời níu tay lại được.Nhưng mà cái sự may mắn này cũng không thể coi là hoàn toàn được,bởi vì tình cảnh hiện tại mới thật là...

Không thể nói là lãng mạn,nhưng cũng chẳng tỏ vẻ gì là thiếu thơ mộng.Trời xui đất khiến thế nào mà ý đồ trêu chọc Chae Gyong ban đầu của Shin đã biến thành sự thật,và kết quả là bây giờ anh chàng đang nhìn vợ mình một cách mê đắm ngoài ý muốn.

Ánh sáng vàng lung linh hắt ra từ ngọn đèn đầu giường chỉ đủ để soi tỏ một phần khuôn mặt đang bị khuất trong bóng tối của Chae Gyong,nhưng vẫn không hề làm giảm đi vẻ đẹp thuần khiết ẩn hiện trên từng đường nét.Đây đã là lần thứ hai Shin nhìn cô nàng ở một khoảng cách gần như vậy,nhưng lần này hoàn toàn không giống với lần trước và cảm giác của anh chàng cũng đã chẳng còn được giới hạn ở mức rung rinh nữa mà đã chuyển lên một mức độ khác...nguy hiểm hơn nhiều.

Còn Chae Gyong,sau phút sững sờ vì bỗng dưng bị Shin nhìn ngó chằm chằm,cô nàng chợt nhận ra rằng việc duy nhất mà mình có thể làm bây giờ là... hét toáng lên cầu cứu,hay ít nhất thì cũng phải hướng mắt ra chỗ khác để khỏi phải nghe thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực nữa.Nhưng cho dù có cố gắng cách mấy Chae Gyong cũng không cách nào rời mắt ra khỏi Shin được,bất chấp cảm giác rờn rợn vẫn đang luẩn quẩn đâu đó rất gần...

Trong khung cảnh lãng mạn như thế này của Phò mã và Công chúa thì sẽ có chuyện gì xảy ra nhỉ?

Người ta có thể hồi hộp chờ đợi,có thể hình dung và tưởng tượng,nhưng thật đáng tiếc khi phải trả lời rằng...

Chẳng có điều gì xảy ra tiếp theo cả!

Không phải vì đầu óc đang tối tăm mù mịt của Shin bỗng dưng sáng bừng lên,cũng không phải vì Chae Gyong phản ứng quá mạnh mẽ làm tiêu tan vẻ lãng mạn của khung cảnh,mà bởi vì hai kẻ đối lập cùng tồn tại trong con người mang tên Lee Shin lại bắt đầu cãi nhau một trận vô cùng kịch liệt.

Này!Lee Shin,mày nghĩ mày đang làm gì hả?Dừng lại ngay đi!

Im mồm!Mày thì biết cái gì?

Mày điên rồi sao?Trước kia mày chưa bao giờ để ý đến bất cứ cô gái nào,mày vốn dĩ là một kẻ không biết tới hai chữ "Rung động" kia mà,tại sao chỉ mới mấy tháng sống cùng cô ấy mà mày đã trở nên ngốc nghếch như vậy chứ?

Thì con người cũng có lúc thay đổi kia mà...

Làm ơn tỉnh lại đi,nhìn bản mặt của mày bây giờ y hệt một thằng ngốc không hơn không kém,nếu cứ tiếp tục ở gần cô ấy thì mày sẽ phát điên lên mất!

Mặc kệ tao,đừng có nhiều lời!Rõ ràng mày cũng thấy cô ấy xinh đẹp mà,vậy thì tại sao phải quay đi chỗ khác chứ?

Thật không sống nổi với mày nữa!Nếu mày không chịu nằm xuống và ngủ ngay lập tức thì tao sẽ cho mày biết tay đấy!


Lời cảnh cáo vừa rồi hình như đã có ít nhiều tác động lên cái kẻ đang nhất quyết bảo vệ tình yêu của mình,thế nên Shin chẳng còn nghe thấy lời biện hộ thanh minh nào vang lên trong đầu nữa.Tiếp theo đó,anh chàng đột nhiên "thức tỉnh" và lùi ra xa khỏi biên giới đã được phân định rõ ràng giữa mình và Chae Gyong với vẻ mặt ngơ ngác của một kẻ vừa bị thôi miên xong.

[I]Mình đang làm gì thế không biết?Đúng là điên thật,tự nhiên dí sát mặt vào cô ấy để làm cái gì?Ôi Lee Shin,chừng nào mày mới thôi ám ảnh đây hả?[/I]_Shin lùa tay vào tóc và nằm phịch xuống chỗ của mình,quay lưng về phía Chae Gyong mặc cho cô nàng vẫn chưa hết hoang mang vì tình huống khó xử vừa rồi.

_Anh có vấn đề gì hả?_Câu hỏi mang ý nghĩa ngờ vực xen lẫn quan tâm thật lòng của Chae Gyong vang lên bên cạnh Shin làm anh chàng không thể không mở miệng trả lời được mặc dù vẫn chưa đủ can đảm để quay mặt lại đối diện với cô nàng.

_Không có gì!Cô cũng ngủ đi!

_Anh như vậy là sao chứ?Tự nhiên nhìn tôi chằm chằm rồi không nói năng gì hết,cứ thế mà đi ngủ.Anh làm tôi sợ muốn chết anh có biết không hả?_Cô nàng  gào lên đầy bất mãn.

_Chứ cô còn muốn bắt tôi nói gì nữa đây?

_Ban nãy anh nói chưa hết câu mà,đang dừng ở chỗ "tại sao chúng ta không..." đó?Anh nói cho xong đi rồi muốn ngủ muốn thức gì kệ anh!Nói mau!

_Không biết nữa,coi như cô chưa nghe gì hết đi!

_Sao có thể coi như không nghe được chứ?Rõ ràng anh muốn gây sự với tôi phải không?

_Không có!

_Anh nghĩ tôi là ai mà cứ lấy tôi ra để đùa giỡn chứ?Hả đồ đáng ghét kia?

_Trời ạ!_Shin hết kiên nhẫn ngồi phắt dậy và cắp gối phóng ra khỏi giường_Thật không thể nào chịu nổi cô nữa!Tôi sang chỗ Ryan ngủ đây!

Được làm phò mã - Fanfic - ,

_LEE SHIN!ĐỨNG LẠI CHO TÔI!_Chae Gyong tức tối gọi với theo cái lưng của Shin nhưng chỉ 3 giây sau là bóng dáng anh chàng đã mất hút sau cánh cửa,để lại cô vợ yêu dấu với cơn giận cao ngút trời.

..........

_Ê,nửa đêm rồi cậu còn mò sang đây làm gì nữa hả?_Ryan ra đón Shin với bộ mặt ngái ngủ.

_Tớ sẽ ngủ ở đây!_Anh chàng phớt lờ vẻ ngạc nhiên của Ryan rồi quạu quọ đi thằng vào trong và leo lên giường,nhưng chưa kịp đặt lưng xuống thì tiếng la oai oái của Hyun Joong đã vọng lên từ dưới đống chăn mền dày sụ.Căn cứ vào âm sắc chói lói của tiếng la đó thì có thể tạm hiểu là Shin đã vô tình ngồi nhầm lên người Hyun Joong trong khi anh chàng đang say sưa đắm chìm trong giấc mộng đẹp.

_Aaaaaaaaa!

_Cái gì vậy?_Shin hoảng hồn nhảy ra khỏi giường và ngơ ngác nhìn Ryan như muốn tìm câu trả lời từ anh chàng.

_Cậu đè trúng Hyun Joong chứ gì nữa!

_Ai mà đang đêm hôm khuya khoắt như vầy lại qua ngồi lên người tui vậy nè?_Hyun Joong dụi mắt một cách bực bội,đến khi đã định thần nhìn ra cái kẻ bất lịch sự đó là ai thì nỗi uất ức của anh chàng mới thực sự bùng nổ.

_Lần thứ hai trong tuần này rồi đó nghe!Muốn chém muốn giết thì cứ việc làm chứ đừng có tra tấn bằng cai kiểu đánh thức người ta dậy giữa chừng như vậy chứ!

_Xin lỗi,tớ không cố ý!Chỉ tại không thấy cậu nên...

_Chớ mắt mũi cậu để đâu mà không thấy nổi đống chăn mền to cộ đó hả?_Ryan vỗ vai Shin đầy vẻ "thông cảm" rồi ấn cậu bạn thân ngồi xuống giường_Giờ thì nói tụi này nghe coi sao không ngủ đi mà tự nhiên nổi hứng qua đây vậy?

_Không có gì!_Shin đáp gọn lỏn rồi chui vào trong chăn,vùi đầu dưới gối một cách ngán ngẩm.

_Lại cãi nhau với Chae Gyong nữa sao?_Hyun Joong ngờ vực hỏi.

_....

_Vậy là đúng rồi!_Cả hai anh chàng cùng đồng thanh xác nhận một lượt.

_Đừng có suy đoán vớ vẩn nữa,để yên cho tớ ngủ đi mà!

_Nếu cậu không chịu nói thì tụi này sẽ qua hỏi Chae Gyong để tìm hiểu sự tình vậy!

_Cái gì?_Tấm chăn bị kéo ra đột ngột,cái đầu bù xù của Shin thò lên với vẻ sửng sốt hết sức._Tại sao các cậu lại quan tâm tới chuyện đó dữ vậy?Tớ cãi hay không cãi thì có liên quan gì tới hòa bình thế giới đâu chứ?

_Cậu về phòng đi,để mình tớ nói chuyện với Shin thôi!_Ryan quay sang nói với Hyun Joong.

_Sao lại thế chứ?Tớ ở đây cũng có sao đâu!_Anh chàng phản đối kịch liệt nhưng trước sự kiên quyết của Ryan và Shin cũng đành chịu thua rút lui về phòng mình.

Chờ cho Hyun Joong khuất sau cánh cửa và yên chí rằng không còn ai khác có thể nghe được,Ryan mới quay lại phía Shin với một vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.

_Có phải...cậu thích Chae Gyong không?

_Hả?_Shin trợn mắt như thể không tin nổi cậu bạn thân vốn nổi tiếng vô tâm vô tính nhất 5S lại có thể...tinh ý đến mức đó.

_Tớ đã quen biết cậu hơn 14 năm rồi,có gì không thể nói ra chứ?

_Làm gì có..._Anh chàng cố chống chế,cho dù biết chẳng đi tới đâu.

_Này...

_...

_Mặt cậu đang đỏ đấy,vậy ra đó là sự thật sao?

_Không,tớ có đỏ mặt đâu!Tại... cái đèn phòng có màu đỏ đấy chứ!

_Thôi đừng có chối nữa,thừa nhận đi rồi tụi này sẽ giúp cậu mà!

_Tớ...chẳng hiểu cậu đang nói gì cả!Tớ phải ngủ đây!_Shin giả vờ ngáp ngắn ngáp dài trốn vào chăn và còn cố quay mặt đi chỗ khác để khỏi bị Ryan đoán trúng tim đen nữa.Nhưng trong thâm tâm anh chàng,một cảm giác gì đó giống như là xấu hổ bỗng dưng xuất hiện,chẳng lẽ những gì Ryan vừa nói là đúng thật sao?

[CENTER].................................[/CENTER]

6g sáng...

Tiếng chuông điện thoại bất thần reo lên ầm ĩ thay cho tiếng đồng hồ báo thức vọng vào tai Chae Gyong khi cô nàng chỉ mới chợp mắt được vài tiếng, suốt cả đêm qua cứ ôm cơn tức trong lòng nên mãi đến sáng nay cô nàng mới ngủ được.Thế mà lại bị một kẻ đáng ghét nào đó phá đám giữa chừng,thử hỏi sao không bực mình kia chứ?

_A lô!

_Chị!_Cơn buồn ngủ của Chae Gyong tan ngay như mây khói khi cái giọng vui mừng hớn hở của Shin Hye vang lên trong điện thoại.

_Gì vậy?Mới 6g sáng thôi mà,tự nhiên em lại quấy rầy chị là sao?_Chae Gyong  nhăn nhó quở trách cô em gái nghịch ngợm,nhưng có vẻ như Shin Hye không phải là mẫu người "luôn luôn lắng nghe,luôn luôn thấu hiểu" tâm trạng của bà chị.Thế nên âm hưởng hân hoan trong giọng nói vẫn chẳng suy suyễn đi chút nào vì lời trách móc như gió bay qua mây bay lại kia.

_Đừng ngủ nữa,em đang trên đường tới chỗ chị nè!

_Hả?Em mới nói cái gì?_Chae Gyong nhảy dựng ra khỏi giường một cách hốt hoảng trước cái tin sét đánh vừa rồi.

_Chị chờ mở cửa cho em nha!Em cúp máy đây,lát nữa gặp chị sau!

_Khoan đã...

_À mà chị đừng nói cho anh Shin biết đấy,em muốn làm anh ấy bất ngờ mà!_Cô nhóc cười giòn tan ở đầu dây bên kia,phớt lờ cả bà chị đang là người bị lãnh cái sự " bất ngờ" đó trước nhất.

Chae Gyong thẫn thờ ngồi thừ ra trên giường và tự hỏi liệu chuyện khủng khiếp  gì sẽ xảy ra cho chính mình sau khi cô nhóc hay gây rắc rối đó đặt chân lên thềm nhà Shin?Nhưng rồi suy đi tính lại ,cô nàng lại tự an ủi mình rằng ít ra thì Shin Hye cũng không phải đụng độ Jessica ở đây,và điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô nàng đỡ bị mệt tim hơn.

Không gian yên tĩnh buổi sớm vẫn ngự trị trên tòa biệt thự cổ kính xinh đẹp,nắng vẫn rực rỡ và gió vẫn mát lành như mọi buổi sáng khác.Đâu ai hay biết rằng chỉ một lát nữa thôi là sự yên ắng hiếm hoi đó sẽ bị giẫm nát vụn vì chuyến viếng thăm không báo trước của Shin Hye.Đồng hành với sự xuất hiện của cô nhóc còn là những rắc rối nảy sinh mà cả bà chị lẫn ông anh rể yêu dấu đều bị vướng vào một cách vô tình hay cố ý...

[CENTER].................................[/CENTER]

_Này,dậy mau đi!_Ryan vỗ bồm bộp vào lưng Shin để đánh thức anh chàng dậy,chẳng biết đêm qua ngủ mơ thấy gì mà giờ này vẫn chưa chịu mở mắt ra nữa không biết.

_Sáng...rồi....hả?_Shin uể oải vươn vai ngáp dài rồi ngồi bật dậy.

_Chứ gì nữa,hình như Chae Gyong dậy rồi đó,cậu mau xuống dưới nhà đi!

_Là sao?_Shin ngơ ngác hỏi lại ,anh chàng vẫn cố tình không chịu hiểu cái ẩn ý đã rõ đến nỗi không thể rõ hơn được nữa trong câu nói của Ryan.

_Thì mau xuống làm hòa đi,chỉ cần nói là "Anh xin lỗi,tối qua anh hơi nóng nảy nên đã làm em buồn!Em bỏ qua cho anh nhé!".Chỉ vậy thôi là bảo đảm cô nàng sẽ hết giận ngay ấy mà!

_Cái gì?_Shin trợn mắt như đang nuốt phải một cục đá tảng_Làm sao mà tớ nói được chứ?Mất thể diện nam nhi quá !

_Hừm!Cậu thì biết cái gì,con trai sinh ra là để chiều chuộng con gái,huống chi đó lại là vợ cậu,mất thể diện chút xíu có chết ai đâu nào!_Ryan nói giọng trách móc.

_Thôi cậu đừng có quân sư quạt mo nữa đi,có chết tớ cũng không làm hòa đâu!

_Chuyện gì vậy?Ai làm hòa với ai?_Ba cái đầu bù xù tổ quạ của Hero,Eru và Hyun Joong thò ra ở cửa phòng,bản mặt ai nấy đều mang vẻ gian tà hết sức.Có bị sét đánh đi nữa Shin cũng dám cá tối qua Hyun Joong đã đi loan báo cho hai kẻ còn lại biết tin anh chàng đã cãi cọ với Chae Gyong và bỏ sang ngủ nhờ phòng Ryan.Thế mà giờ lại còn làm bộ ngơ ngác nai vàng mới điên chứ!

_À,chẳng là tớ đang khuyên nhủ Shin đi làm lành với Chae Gyong ý mà!

_Vậy để bọn này giúp cho,khỏi cần nhiều lời!_Cả đám hí hửng nhào vô túm lấy Shin trước khi anh chàng kịp định thần phản ứng rồi hè nhau khiêng kẻ cứng đầu xuống dưới nhà để thực hiện "sứ mệnh" làm hòa trước với Chae Gyong,bất chấp nhân vật chính cứ luôn miệng kêu gào phản đối ầm ĩ và khoa tay múa chân loạn xạ.

...............................

Chae Gyong đi đi lại lại trước cổng để chuẩn bị đón tiếp cô em gái yêu dấu chẳng biết khi nào mới đến,nhưng dẫu sao cũng phải canh mở cửa cho cô nhóc trước khi tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên gây náo động giấc ngủ của người trong nhà lẫn bà con làng trên xóm dưới.Con bé ghét chờ đợi và luôn luôn kiếm ra việc gì đó để làm trong khi rảnh rỗi chân tay,ai biết được nó sẽ phá hoại cái gì trong khi đợi Chae Gyong chạy từ phòng khách ra tới cổng để mở cửa.Thế nên chờ sẵn ở đây vẫn là giải pháp khả thi nhất!

Cuối cùng,khi cô nàng đang bắt đầu đi tới vòng thứ 102 quanh sân thì chuông cửa reo lên từng hồi lảnh lót.

_Chờ chút,đừng có bấm nữa!_Chae Gyong lật đật chạy tới và thì thầm qua khe cửa,bên ngoài vẫn im lặng,chẳng nghe tiếng Shin Hye đâu cả.

_...

_Em tới đây...?

Cửa mở,Chae Gyong chỉ mới thốt lên được nửa câu thì đã im bặt vì...ngạc nhiên.Người đang đứng trước mặt cô nàng bây giờ không phải là Shin Hye,nhưng sự xuất hiện quá đỗi đột ngột đó cũng đủ làm hồn vía cô nàng bay tận lên mây.

Một người phụ nữ trung niên đài các đối diện với Chae Gyong,theo sau là cô con gái cũng xinh đẹp chẳng kém_người mà Chae Gyong cứ tưởng rằng ít nhất phải một tháng nữa mới được gặp lại nụ cười đó,hóa ra cô nàng đã lầm tưởng mất rồi.

_Chắc đây là...Công chúa phải không?_Người phụ nữ nhìn Chae Gyong chăm chú,ánh mắt sắc lẻm của bà ta thật chẳng khác nào cô con gái,vừa thâm hiểm vừa độc địa khiến cho người đối diện không thể không cảm thấy rùng mình.

_Dạ vâng!Bác là...

_Tôi là bạn thân của mẹ chồng cháu,hôm nay đến vì có chút việc!Còn đây là con gái tôi,nó tên là...

Được làm phò mã - Fanfic - ,

_Jessica!

Lời giới thiệu vừa rồi không phải phát ra từ miệng của người phụ nữ lạ mà là từ trong nhà,nơi cả hội 5S đã tề tựu đông đủ ngoài mong đợi của Jessica.Vừa trông thấy Shin là gương mặt cô nàng lại sáng bừng lên vẻ rạng rỡ,mặc cho Chae Gyong cứ đứng như trời trồng tại chỗ.Sao lại có điều trùng hợp như vậy được chứ?

_Chị,em tới rồi nè!

Giọng nói thứ hai vô cùng quen thuộc vang lên từ bậc thềm làm cho Chae Gyong chết điếng cả người,còn ai khác ngoài Shin Hye vào đây nữa.Cô nhóc đó vẫn tươi vui hớn hở trước viễn cảnh được gặp lại ông anh rể thần tượng mà chẳng hề hay biết gì về nguy cơ "chiến tranh giữa các vì sao " đang sắp sửa bùng nổ trước mắt.Đến khi nhìn lại những "vị khách" xung quanh thì con bé mới chịu thôi ngay nụ cười không đúng lúc đúng chỗ của nó để mà cân nhắc xem có nên tiếp tục cười nữa hay không.

Ngay giây phút hai ánh nhìn của Shin Hye và Jessica đụng nhau,Chae Gyong chỉ còn cách quay mặt đi chỗ khác và nhắm mắt cầu nguyện cho mình có thêm bình tĩnh để chịu đựng tiếng nổ khủng khiếp khi hai tên lửa vô tình va trúng nhau trên quỹ đạo bay.Nhưng hình như cô nàng đã quá lo xa thì phải,Shin Hye chẳng có vẻ gì là muốn tiếp tục gây chiến với Jessica mà trái lại còn vô cùng niềm nở thân thiện nữa.Sau đó mấy giây Chae Gyong còn tưởng như mình đang chiêm bao giữa ban ngày khi nghe cái giọng đường mật của cô em gái cất lên:

_Ôi!Chị Jessica,chị đến chơi đấy à?_Cô nhóc đã bỏ phứt đi giai đoạn ngạc nhiên trước sự có mặt không mong đợi của Jessica ở đây và cứ thế mà tiến lên giai đoạn hoan nghênh nhiệt liệt...nghe giả tạo hết sức.

Đáp lại vẻ mặt nồng nhiệt của Shin Hye,Jessica chỉ mỉm cười máy móc cứ như thể cô nàng dư biết đằng sau sự ngọt ngào nào cũng có cái đắng của nó.

_Còn đây là mẹ chị phải không?Cháu chào bác ạ!_Shin Hye vẫn liến thoắng không thôi,đã vậy lại còn giả bộ ngoan hiền nữa chứ.Nhìn cảnh này sao mà Chae Gyong thấy mệt tim đến thế không biết.

_Không dám!_Mẹ của Jessica nhếch môi ngạo mạn,có vẻ như bà chẳng coi tước vị Công chúa hoàng tộc ra thể thống gì cả.

_Mình vào trong đi mẹ,ở đây con thấy ngột ngạt quá!_Jessica liếc xéo Chae Gyong và Shin Hye lần cuối cùng rồi bước vào phòng khách_nơi cả hội 5S vẫn chưa hết bất ngờ vì có đến hai chuyến viếng thăm đột ngột chỉ nội trong một buổi sáng.

Nhưng trước khi đặt được chân lên bậc tam cấp thì Jessica đã ngã sóng xoài dưới thềm một cách"tình cờ",bên cạnh là Shin Hye đang luôn mồm xuýt xoa vì chiếc váy trắng tinh của Jessica lại bị vấy bẩn tèm lem trông thật thảm hại.Riêng về phần Chae Gyong,cô nàng đã nhanh chân chuồn vào trong để tránh bị vạ lây thêm lần nữa vì cô em gái "thích đùa",rõ ràng chính mắt Chae Gyong đã thấy con bé khoèo chân ngáng đường Jessica ban nãy chứ chẳng ai khác.Cho dù cô nàng có hơi hơi thương tiếc cho...cái váy lộng lẫy của Jessica thì vẫn cảm thấy hả dạ vô cùng vì đã trả đũa được cho nỗi ấm ức suốt bao nhiêu ngày qua chất chứa trong lòng.Bởi vậy Chae Gyong đành để mặc cho Shin Hye muốn "xử đẹp" Jessica mà không cần phải can thiệp vào,vả lại Shin cũng chẳng tỏ vẻ gì là quan tâm đến cô nàng đó cả.Chẳng là anh chàng vẫn còn đang bận...nhìn trộm vợ mình để suy nghĩ xem có thể áp dụng mấy lời vàng ngọc của Ryan mới truyền cho hay không !

_Ây da,sao chị đi đứng không cẩn thận gì hết vậy nè?Làm hỏng mất váy đẹp rồi!

_Tránh ra!

_Đừng có dỗi như vậy chứ,em muốn giúp chị mà!_Cô nhóc cười tinh quái rồi phủi đất bám trên váy Jessica một cách mạnh bạo không cần thiết làm cho mấy tầng váy xòe cứ chực tung lên đầy... nguy hiểm dưới mắt của những anh chàng 5S.Cũng may là Shin đã khôn ngoan tránh vào bếp,chứ nếu không thì Jessica đã bị một phen mất thể diện rồi.

_Này!Cô làm gì vậy hả?Có tránh ra không thì bảo?_Jessica gào lên với gương mặt đỏ bừng.

_Xong rồi đó!_Shin Hye khoanh tay ngắm nghía cái váy của Jessica sau khi đã "tử tế" làm sạch nó.

Bây giờ,màu trắng như sữa đã ngả sang màu ngà,còn nền vải lụa phẳng phiu đã nhăn nhúm không thể nào tưởng tượng nổi.Nhìn nó thật chẳng có vẻ gì là một cái váy sang trọng quý phái mà đúng hơn là một túm...giẻ lau.Không hơn không kém.Nhờ vậy mà vẻ kênh kiệu khó ưa của Jessica cũng đã bay biến không chút dấu vết,cô nàng chỉ còn nước chạy lại nấp sau lưng bà mẹ sắc sảo mà thôi.

Nhìn cảnh đó Chae Gyong phải ráng hết sức nín cười để chứng tỏ mình cũng không tới nỗi vô tâm cho lắm,nhưng rồi tới lúc Shin Hye xúm lại kéo tay bà chị ra một góc thì hai chị em tha hồ cười nghiêng ngả.Dẫu sao mọi chuyện cũng chỉ mới bắt đầu,ai mà biết được trong vài tiếng sắp tới đây Jessica còn phải điêu đứng thêm bao nhiêu lần nữa?

TOP

Công nhận càng đọc càng thấy lôi cuốn. Rất phục trí tưởng tượng của bạn.

TOP

Epidode 54:

_Trời ơi,sao váy của con lại trở thành thế này hả?_Mẹ của Jessica trợn mắt kêu lên trước bộ dạng thảm hại của cô con gái cưng khi cô nàng thất thểu đi vào trong phòng khách với vẻ mặt nửa oán hận nửa ủ ê.

_Con mới bị ngã!_Jessica lí nhí đáp.

_Hả?Con đi đứng làm sao mà lại ngã được chứ?Nói mẹ nghe xem nào,con có biết nhìn con bây giờ chẳng khác gì Lọ Lem hay không?_Người phụ nữ nói một cách gay gắt làm cho nỗi căm phẫn đang chực chờ trào dâng trong lòng cô nàng thật sự bùng nổ.

_Lỗi không phải tại con,tất cả chỉ tại hai con nhỏ đó mà ra!Mẹ chẳng hiểu gì cả!

Phải mất tới 10 phút sau câu nói của Jessica mới xuyên qua được màng nhĩ để đến trung tâm phân tích xử lý thông tin của bà mẹ sắc sảo,và cũng mất gần chừng đó thời gian để bà ta hiểu ra cớ sự.

_Ý con là...tụi nó đẩy cho con ngã sao?

_Vâng!

_Thật là quá quắt,sao lại như vậy được chứ?Con yên tâm đi,mẹ sẽ gọi người mang đến cho con bộ váy khác!Còn hai đứa con gái đó mẹ phải cho một trận mới được!

_Mẹ!_Jessica cảnh giác ngó quanh rồi quay lại nói khẽ_Dù sao hai đứa nó cũng là Công chúa đấy,chúng ta phải cẩn thận mới được!

_Chẳng lẽ là Công chúa thì muốn áp đảo ai cũng được hay sao?Con phải cho tụi nó biết tay đi chứ,sao lại chịu nhịn dễ dàng như vậy được?

_Con biết rồi,mẹ bình tĩnh đi mà!Lỡ đâu Shin nghe thấy thì biết làm thế nào?

_Shin?Sao con phải bận tâm tới cậu ấy dữ vậy?_Người phụ nữ nhìn con gái với vẻ hoài nghi trên nét mặt.

_Ơ...con...

_Con thích cậu ta sao?

_...

Sau một hồi lâu đắn đo suy nghĩ,Jessica ngần ngừ gật đầu.Nhìn vẻ e thẹn bối rối của cô nàng,bà mẹ chỉ còn nước trợn mắt kêu trời.

_Con...thích Shin thật sao?

_Vâng!

_Chính vì vậy mà con cứ một mực đòi đi theo mẹ đến đây để được gặp cậu ta à?

_...

_Không thể được Jess à!Chuyện này...thật không thể chấp nhận được!Nếu ba con biết thì sẽ thế nào?

_Mẹ,con thích Shin thật mà!Mẹ hãy giúp con đi có được không?_Cô nàng nằn nì.

_Jessica!Con nên nhớ con là ai đấy!Làm sao một tiểu thư danh giá như con lại có thể đem lòng yêu một kẻ đã có vợ kia chứ?

_Nhưng Shin kết hôn với Chae Gyong chỉ vì hôn ước thôi mà mẹ!

_Im ngay!_Mẹ cô nàng trừng mắt cảnh cáo_Chính vì vậy mà con càng không thể tiến xa hơn nữa,con thừa biết Hoàng gia có quyền lực to lớn như thế nào rồi phải không?

_Mẹ ơi,con...

_Ôi,phu nhân Jung đến chơi đấy à?_Một giọng nói vang lên từ phía sau làm gián đoạn cuộc tranh cãi chưa đi đến hồi kết của hai mẹ con Jessica,cô nàng đành phải từ bỏ ý định để quay lại chào hỏi mẹ của Shin.

_Thật là phiền quá,tự dưng đến vào lúc sáng sớm như thế này!

_Đừng khách sáo như vậy ,tôi đang định gọi điện cho chị thì chị lại đến rồi,thật may quá !Còn đây chắc là...con gái của chị phải không?_Mẹ Shin nhíu mày nhìn Jessica thắc mắc.

_Vâng,chị quên rồi sao?Hồi nhỏ Jessica vẫn hay đòi chị bế còn gì!

_Chúa ơi,Jess!_Bà kêu lên sửng sốt_Là con đó sao?Lúc con sang Mỹ hãy còn bé xíu mà bây giờ đã lớn như thế này rồi cơ à?Lại còn rất xinh đẹp nữa chứ!

_Vâng!Cháu chào bác ạ!

_Mà cháu đã thấy Shin nhà bác chưa vậy,nó bây giờ cũng khác trước nhiều rồi!Nó mới vừa kết hôn đấy,đang nghỉ Tết nên tụi nhỏ cũng đang ở đây,lát nữa cháu cũng sẽ gặp ngay thôi!

Mẹ Shin vui vẻ mỉm cười với Jessica rồi dẫn người bạn vào trong mà không hề để ý gì đến nét mặt đang sa sầm lại của cô gái đang đứng im lìm ở phía sau.

.............................

_Này,sao cậu không nói trước cho bọn tớ biết chuyện mẹ của Jessica là bạn thân với mẹ cậu hả?

Hero nhìn Shin đầy trách móc sau khi đã trấn tĩnh lại vì cái sự trùng hợp vô cùng ngẫu nhiên đó.Mà nói cho cùng thì đâu phải chỉ mình Hero bị bất ngờ đến nỗi choáng váng cả mặt mũi khi thấy Jessica đột ngột xuất hiện ở cửa nhà Shin,ba anh chàng còn lại cũng chẳng tỏ vẻ hiểu biết nhiều hơn Hero là mấy.Đến như Ryan là người bình tĩnh nhất hội 5S cũng không khỏi nhíu mày tò mò trước mối liên hệ mật thiết giữa hai gia đình Shin và Jessica.Hero cứ luôn miệng càu nhàu rằng đáng lẽ Jessica không nên bắt gặp bộ dạng bê bối mới ngủ dậy của mình ban nãy,và càng không nên biết chuyện anh chàng đang tạm trú ở nhà Shin mặc dù anh chàng đường hoàng là cậu quý tử danh giá của một tập đoàn khách sạn nổi tiếng ở Hàn Quốc.Thế nên vừa nhác thấy bóng dáng cô nàng thấp thoáng từ xa là Hero đã vội vàng lẩn ngay vào góc khuất sau nhà để không bị mất thể diện thêm nữa.Thật tội nghiệp cho Hero khi phải hao tâm tổn sức nhiều như vậy chỉ để lo lắng về việc Jessica sẽ nghĩ như thế nào và có ấn tượng sâu sắc gì với mình hay không?Anh chàng đâu bao giờ hay biết rằng cho dù mình có đẹp trai tài giỏi và nổi bật nhất trong đám nam sinh cùng trường đi chăng nữa thì Jessica cũng chẳng bao giờ để mắt tới những điều đó.Vì một lẽ đơn giản là trái tim cô nàng chỉ thấy được mỗi mình Lee Shin mà thôi,còn những người khác đều trở nên vô hình vô ảnh.Giả dụ như Hero có gạt phăng Shin ra một bên để thế vào chỗ đó thì cô nàng Jessica xinh đẹp hát hay mà anh chàng đang ngày đêm mơ tưởng tới cũng chẳng thể nào dung chứa nổi một mảnh nhỏ nào thuộc về anh chàng.Có ai đó đã nói tình yêu luôn là một trò chơi cút bắt không có kết thúc,trong trường hợp này thì đúng là như vậy thật.Tiếc thay cho Jessica khi người mà cô nàng đang thầm yêu trộm nhớ lại là một kẻ vô tâm vô tình nhất thế giới,và mới 5 giây trước thôi hắn vừa mới buông ra một câu còn lạnh lùng thờ ơ hơn cả vẻ bên ngoài của mình nữa:

_Ai mà biết được,tớ cũng chẳng hiểu gì hơn các cậu cả!Thật đấy!_Shin nói với vẻ hoàn toàn ngây thơ vô tội.

_Gì chứ?Chẳng lẽ cậu cũng không nhận ra cả bạn thân của ba mẹ cậu nữa sao?_Hyun Joong nhấm nhẳng.

_Không để ý lắm,ba mẹ tớ có bao nhiêu là bạn bè thân lẫn không thân,sao nhớ cho nổi?Huống chi Jessica lại mới từ Mỹ về,đương nhiên là tớ khôn thể biết trước rồi!

_Cậu thật là...hết nói nổi!Vô tâm thì cũng vừa vừa thôi cho người ta sống nữa chứ!_Eru quay sang trách móc cậu bạn thân_Nếu cậu chịu nói sớm thì tụi này đã không bị biến thành những thằng ngố nhất thế gian rồi!

_Trời ơi là trời!_Shin giơ hai tay đầu hàng vô điều kiện_Tớ đã nói không biết Jessica là ai mà,sao các cậu cứ đổ hết tội lỗi lên đầu tớ vậy hả?

_Mà công nhận sức hút của cậu lớn thật đấy,hết được Shin Hye rồi lại tới Jessica theo đuổi nữa chứ!_Hero thè lưỡi trêu chọc Shin làm anh chàng suýt đâm đầu vào gốc cây vì...tự cảm thấy oan ức quá.

_Cái...gì?

_Đúng vậy còn gì,chứ tại sao cả hai cô nàng cùng đến đây một lúc nào?Không vì cậu thì là ai nữa chứ?

_Shin Hye...đến thăm Chae Gyong mà!_Shin cố chống chế tới cùng.

_Nhân tiện nhắc tới Chae Gyong,vậy cậu đã quyết định làm hòa với cô ấy chưa?_Ryan nghiêm khắc nhắc nhở bổn phận đang bị Shin cố tình bỏ quên.

_À...chuyện đó...

_Vẫn chưa quyết định xong chứ gì?

_Cũng phải từ từ chứ...để tớ suy nghĩ thêm đã!

_Này,hình như Chae Gyong và Shin Hye đang đi lại đây thì phải!_Hyun Joong nheo mắt nhìn ra phía xa rồi quay lại thúc giục Shin_Cậu phải tự giải quyết đi,tụi này chỉ có nghĩa vụ giữ không gian yên lặng cho hai người thôi!Đừng có chần chừ nữa,nếu không thì đừng trách bọn tớ vô tình đấy nhé!

_Gì cơ?_Shin cuống cuồng nhổm dậy nhìn theo hướng Hyun Joong vừa chỉ,đúng là Chae Gyong đang sắp sửa đi tới đây thật rồi!

Làm thế nào bây giờ?Nói hay là không nói?

Đúng là anh chàng đang rơi vào một tình thế vô cùng khó xử mà ngoài bản thân ra thì chẳng ai có thể giúp được nữa,phải quyết định đi thôi Shin ơi!


.............................

Dưới vòm cây mát rượi,những giọt nắng lung linh nhảy múa qua từng kẽ lá đan vào nhau tạo thành từng chùm sáng nhỏ li ti lát đầy con đường trải sỏi mà Chae Gyong và Shin Hye đang đi qua.Gió hiền hòa đùa vui trên ngọn cây lao xao cả khu vườn yên ả,hương hoa quyện với mùi cỏ hăng nồng thoảng trong gió nhẹ đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân thật đẹp.

_Ôi thích quá,em đã không nghĩ là giữa Seoul mà lại có được một khu vườn đẹp như vậy đấy!_Shin Hye nhắm nghiền mắt hít thở làn không khí trong lành với một niềm hạnh phúc không thể che giấu.Cho dù nơi này có hoang tàn đổ nát đi chăng nữa thì Shin Hye cũng sẽ tìm thấy một điểm gì đó để mà ca ngợi bởi vì cô nhóc luôn luôn thần tượng những gì thuộc quyền sở hữu của Shin.

_Này,rốt cuộc em tới đây để làm gì vậy?_Chae Gyong e dè nhắc lại điều cô nàng thắc mắc đã bị bỏ lửng bởi sự xuất hiện đột ngột của Jessica ban nãy.

_Không có gì,chỉ là tự nhiên em thấy nhớ chị quá nên muốn đến thăm thôi mà!_Shin Hye mỉm cười đầy vẻ trìu mến,ấy là bởi vì cô nhóc vừa thấy bóng dáng Shin đang thấp thoáng ở phía xa.Chẳng hiểu sao Chae Gyong lại có cảm giác như những lời ngọt ngào mà cô nàng vừa mới nghe...không phải dành riêng cho mình mà là cho anh chàng đằng kia mới phải.Ở đâu ra cái kiểu nói nhớ một người mà lại ngắm người khác đắm đuối như vậy chứ?Thật là bực mình quá đi mất!

_Chae Gyong!Shin Hye!_Hero vui vẻ vẫy tay gọi hai cô nàng lại trong khi Hyun Joong,Ryan và Eru ra sức huých tay Shin để nhắc nhở anh chàng về bổn phận làm hòa với Chae Gyong.Cho tới giờ phút này Shin vẫn còn đang phân vân giữa việc làm lành trước và giả lơ coi như không biết gì hết.Nếu chọn cách thứ nhất thì anh chàng tự thấy mình trở nên thiếu bản lĩnh trầm trọng,còn chọn cách thứ hai thì lại cảm thấy áy náy.Đúng là khó xử thật!

_Ê nói gì đi chứ!_Ryan đá đá chân Shin khi hai cô gái xinh đẹp đã tới ngay trước mặt anh chàng.

Shin Hye thì cười hớn hở với ông anh rể lâu lắm mới được gặp còn bà chị đứng bên cạnh thì đang ngó lơ chỗ khác làm như không để ý gì tới sự có mặt của cái người có tên là Lee Shin nữa.Chẳng là cô nàng sợ nếu nhìn thẳng vào mắt anh chàng đó thì cơn giận của mình sẽ bay đi mất,và như thế cũng có nghĩa là không thể giận Shin được nữa.Mà không giận thì cô nàng làm sao...giả vờ dỗi hờn được nữa chứ?

Shin đang tằng hắng lấy giọng chuẩn bị nói ra điều- mà- ai- cũng- biết- là- điều gì- đấy thì cô nhóc Shin Hye đã nhanh nhảu nói trước:

_Anh Shin,anh vẫn khỏe chứ?Anh có đến phòng thu nữa không?Bài hát lần trước anh viết dở đã xong chưa?Chừng nào em có thể nghe nó được?Chắc phải lâu lắm hả anh?Anh nhớ phải cho em nghe trước tiên đấy nhé,em nóng lòng lắm rồi đấy!

Trước cơn lũ câu hỏi lai láng của Shin Hye,cả hội 4S chỉ còn nước trợn mắt nhìn nhau đầy ngụ ý còn Chae Gyong thì cứ mắt tròn mắt dẹt mà nhìn cô em đã thay đổi 360 độ.Từ lúc nào con bé lại đâm ra nói nhiều như vậy nhỉ?

_Khỏe.Có.Chưa.Tháng sau.Nhớ mà!_Shin bình thản trả lời từng câu hỏi một của Shin Hye,chắc hẳn anh chàng đã quá quen với cái kiểu hỏi mà không cần ngưng để thở của cô nhóc đó rồi.

_Phải rồi Shin Hye,tụi anh sẽ dẫn em đi tham quan nhà của Shin nhé!Hai người ở lại nói chuyện đi,tụi này không làm phiền nữa!_Hyun Joong nháy mắt với Shin rồi kéo cô nhóc ra chỗ khác,những anh chàng còn lại cũng lũ lượt vỗ vai động viên nhân vật chính rồi chuồn đi có thứ tự hẳn hoi.Cuối cùng khu vườn xinh đẹp chỉ còn lại "cặp đôi hoàn hảo" mà thôi.

Chae Gyong ngồi đung đưa trên xích đu và ung dung nhìn ngắm khung cảnh mùa xuân đang lan tràn khắp cả khoảng vườn ngập nắng,cô nàng vẫn chẳng thèm nhìn Shin lấy một cái.Còn anh chàng thì chẳng biết nói gì để xua tan đi bầu không khí ngột ngạt vây quanh nên cũng đành chọn cách im lặng,nhưng rồi sau khi lấy hết can đảm để làm lành thì...

_Shin!_Nụ cười rạng rỡ của Jessica hiện ra trước mắt Shin nhanh như một cơn lốc khiến anh chàng quên béng đi những gì vừa định nói.

_Ờ...Jessica !

_Mẹ cậu bảo mình gọi hai người vào trong!

_À.... được rồi!Cám ơn cậu!

Shin miễn cưỡng đứng dậy nhìn trộm sang Chae Gyong bên cạnh rồi đi theo Jessica,trong lòng vẫn chưa hết tiếc rẻ vì...kế hoạch làm hòa không thành.


.............................

_Chị ơi,nhìn cảnh đó sao mà ngứa mắt quá vậy không biết?_Shin Hye thì thầm với Chae Gyong trong khi đang dán mắt về phía Jessica và Shin,từ nãy giờ cô nàng cứ loanh quanh luẩn quẩn bên cạnh anh chàng không phút nào tách rời.Đã vậy lại còn cười nói vui vẻ như muốn làm cho Chae Gyong và Shin Hye tức đến chết mới thôi!

Được làm phò mã - Fanfic - ,



Chae Gyong thì không nói làm gì,nhưng còn Shin Hye vốn dĩ đâu phải là người có thể chịu nhẫn nhịn dễ dàng như vậy.Bởi thế trong đầu cô nhóc đang hình thành nên một "âm mưu" làm cho Jessica phải từ bỏ ý định của mình.Mà muốn trả đũa thì chỉ còn cách lấy bà chị yêu dấu ra để làm bình phong thôi!

Đến giờ ăn trưa...

_Shin,con còn nhớ Jessica không?_Mẹ anh chàng vui vẻ nói_Hồi nhỏ hai đứa hay chơi chung với nhau mà!

_Con...con không nhớ!_Shin cúi xuống đĩa đồ ăn của mình để tránh cái nhìn trách móc gay gắt của cả hội 4S lẫn Chae Gyong đang dồn dập hướng về phía mình,làm sao anh chàng có thể nhớ nổi một chuyện xưa lắc xưa lơ như vậy được chứ?

_Cậu mau quên thật đấy,hèn gì mà chẳng nhận ra mình ở phòng thu lần trước!_Jessica giận dỗi nhìn Shin.

_Hả?À...ơ...chuyện đó..._Shin ấp úng không biết nói sao khi bắt gặp vẻ mặt oán trách của Chae Gyong,chắc hẳn cô nàng đang giận Shin tại sao không nói sớm chuyện này.Mà có phải lỗi của anh chàng đâu nhỉ?

Cũng may là Shin Hye đã tinh ý gỡ gạc cho Shin bằng cách gợi sự chú ý về phía mình.

_Bác ơi,để con lấy món súp ra nhé!_Cô nhóc nhanh nhẹn đi ra phía sau và bưng những chén súp ra cho từng người,chén cuối cùng là phần đặc biệt của Chae Gyong.Đặc biệt là bởi vì trước đó cô nhóc tinh quái đã cố tình trút cả nửa hũ muối vào đó,và hơn nữa nó còn đặc biệt vì là nhân tố quan trọng để trả đũa Jessica.

Chae Gyong vô tư múc muỗng súp đầu tiên đưa lên miệng mà không hề hay biết rằng cô em gái yêu dấu ngồi bên cạnh đang nín thở theo dõi từng cử chỉ của mình.Chỉ một giây nữa thôi là kế hoạch hoàn hảo của Shin Hye sẽ thành công mỹ mãn...

1 giây sau!

Cả bàn ăn ngơ ngác nhìn theo Chae Gyong khi cô nàng bụm miệng chạy vội vào nhà vệ sinh trong khi Shin Hye nhanh tay tráo một chén súp khác lên thay cho chén súp toàn vị muối của bà chị tội nghiệp.

_Shin,vợ con làm sao vậy?_Mẹ anh chàng sửng sốt nhìn cậu con trai một cách khó hiểu.

_Con không biết!

_Vào trong xem thử vợ con làm sao rồi,không khỏe ở chỗ nào?

_Ơ...không cần đâu mẹ!Cô ấy ra rồi kìa!_Anh chàng vừa mới dợm đứng lên thì thấy cô vợ yêu dấu đã quay trở lại.

Chae Gyong ngồi xuống bàn ăn với vẻ áy náy vì bỗng dưng làm gián đoạn bữa ăn của mọi người,mà lại có khách ở đây nữa chứ.Nhưng tại sao chén súp của cô nàng lại trở nên mặn chát như vậy được nhỉ,chẳng lẽ cô giúp việc bất cẩn cho muối tới 2 lần hay sao?

_Chị,có sao không?_Shin Hye ân ần hỏi han cô chị lúc này vẫn chưa hết hoang mang vì sự cố vừa rồi.

_Không sao,chỉ tại...

_À,em biết rồi,chị đang có vấn đề phải không?_Chẳng đợi cho Chae Gyong nói hết câu,cô nhóc lém lỉnh đã cắt ngang bằng một câu 'gợi ý" ngầm cho bà mẹ chồng đang ngó con dâu một cách ngờ vực từ bên kia bàn.

_Khoan đã!_Mẹ Shin ngờ ngợ nhìn từ con trai sang con dâu với vẻ vui sướng không thể tin được_Có phải...con đã...có em bé rồi không?

Shock!

Câu hỏi chết người của mẹ Shin đã gây ra một phản ứng dây chuyền lên mọi người đang có mặt ở bàn ăn lúc này.Đầu tiên là Jessica,cô nàng chết điếng không thốt được lời nào nữa,kế tiếp là hội 4S.Hyun Joong làm đổ hết một nửa súp ra bàn,Ryan thì sững sờ đến nỗi cứng đơ cả hàm,Eru cắn luôn cái lưỡi của mình trong lúc nhai bánh mì còn Hero thì trợn mắt to đến nỗi tròng trắng sắp tuột vào trong đầu.Chỉ có cô nhóc Shin Hye là vẫn vô tư bình thản như đang xem một vở kịch hay do chính mình làm đạo diễn.

Shin và Chae Gyong vẫn còn nhìn nhau trong hãi hùng vì chẳng hiểu chuyện kinh thiên động địa gì đang xảy ra với mình,tình huống ngoài sức tưởng tượng này đã khiến cho hai người quên luôn cả trận cãi nhau tối hôm qua.

Cuối cùng,sau khi đã hết sức kiên nhẫn chờ đợi một lời thanh minh từ hai nhân vật chính mà chẳng thấy đâu,cả hội 4S bắt đầu bò lăn ra cười sặc sụa như muốn làm cho vẻ mặt đang đỏ bừng của "cặp đôi hoàn hảo" chuyển thẳng sang màu tím lịm.

_Ôi,vậy là tụi mình sắp lên chức cậu rồi à?_Eru nói với vẻ mơ màng cứ như thể đã thấy cháu yêu của mình hiện ra ngay trước mắt chứ chẳng phải đâu xa.

_Shin Hye,em cũng sắp được làm dì rồi đấy!_Hyun Joong đế thêm.

_Hihi,mà này chị nhớ cho em làm mẹ đỡ đầu của cháu nha!_Cô nhóc hí hửng quay sang căn dặn bà chị đang thất sắc thấy thương luôn.

_Để coi nên tặng gì cho con của Shin và Chae Gyong trong ngày đầy tháng nhỉ?_Hero xoa cằm vẻ tư lự mặc dù anh chàng hết sức hả hê khi thấy Jessica tỏ ra thất vọng cái tin sét đánh này,có lẽ cô nàng sẽ sớm từ bỏ ý định cưới đoạt tình yêu của mình ngay thôi.

_Im đi!_Shin quắc mắt đổ quạu sau khi đã chịu đựng hết đả kích này tới đả kích khác giữa lúc đang ăn uống ngon lành,tự nhiên anh chàng có ý nghĩ mình đang dần biến thành một cái gì đó vô cùng dị hợm để cho người khác mặc sức chiêm ngưỡng và bình phẩm.

_À quên!_Shin Hye phớt lờ ánh mắt đe dọa của Shin để quay sang trêu tức Jessica,đích ngắm cuối cùng mà cô nhóc đang hướng tới_Chị vẫn chưa chúc mừng hai người này thì phải,chẳng lẽ không có điều gì tốt đẹp để nói hay sao?

_Không!Tôi không đời nào tin được chuyện này!_Cô nàng lạnh lùng đáp_Chỉ là hiểu lầm thôi,phải không Shin?

_À,đúng vậy!_Anh chàng ngắc ngứ gật đầu,không quên liếc nhanh qua cô vợ yêu dấu ngồi bên cạnh một cách đầy cảm thông,rồi nhân tiện đó... làm hòa luôn thể_Em có sao không?

_Hả?_Chae Gyong ngơ ngác nhìn Shin vì tưởng mình đang nghe lầm_Anh nói gì?

_Anh đang hỏi em có sao hay không?

_À...không sao!_Cô nàng ngượng ngập mỉm cười,bất chấp cái nhìn dữ dội nảy lửa đối diện của Jessica.

_Vậy thì tốt!Em phải ăn nhiều vào mới được!_Shin trìu mến chất đầy đồ ăn vào đĩa của Chae Gyong,chỉ thiếu điều đút cho cô nàng ăn ngay trước mặt mọi người ở đây nữa thôi.Cũng may là anh chàng chưa cao hứng tới mức phải làm vậy,nếu không thì thể nào cũng có "ai đó" phải tự vẫn vì...ganh tỵ mất!

Mọi người lại tiếp tục vui vẻ ăn uống trò chuyện,không ai để ý đến một người duy nhất vẫn đang giữ vẻ mặt lạnh giá suốt từ nãy giờ.Những ngón tay ghì chặt quanh chiếc muỗng của Jessica đã trở nên trắng bệch y như sắc mặt của cô nàng lúc này,một nỗi oán hận sâu sắc đối với Chae Gyong đã thực sự bùng lên trong lòng Jessica khiến vẻ trong sáng ngụy tạo bên ngoài không thể che giấu nổi sự thâm hiểm đang tiềm ẩn bên trong.Cũng giống như lớp cát mịn phủ trên lớp mảnh chai sắc cạnh bỗng dưng bị gió thổi bay đi mất,ai vô tình giẫm lên sẽ không thể nào không bị thương tích được...

TOP

Episode 55:

_Trời ơi,mất mặt quá đi mất!_Chae Gyong nằm phịch xuống giường  vùi mặt vào gối sau khi đã gồng mình chịu đựng cả giờ đồng hồ tựa như mấy thế kỷ của bữa ăn trưa_hết nghe những lời khiêu khích đầy ác ý của hai mẹ con Jessica đến màn chọc ghẹo của hội 4S trước tin đồn thất thiệt là cô nàng... sắp có baby.Đã vậy bà mẹ chồng yêu quý lại không chịu tin rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà cứ khăng khăng bắt Chae Gyong đến bệnh viện xem thử,báo hại cả cô nàng lẫn Shin phải đứng ra thanh minh đến khản cả cổ thì nỗi hoài nghi của bà mới tạm lắng xuống một tẹo.Cho đến giờ Chae Gyong vẫn chẳng hiểu tại sao mình lại vướng vào chuyện rắc rối đó nữa,bởi vì sau khi cô nàng trở lại thì chén súp vẫn hoàn toàn bình thường chứ chẳng phải mặn chát như lúc mới ăn.Chẳng lẽ chỉ là do cô nàng tự tưởng tượng ra thôi sao?

_Chị ơi!_Shin Hye đang lấp ló ngoài cửa gọi vọng vào trong _Em vào  được không?

_Ừ,em vào đi!

Được làm phò mã - Fanfic - ,

_Woa!Đây là phòng của chị hả?_Cô nhóc ngắm nghía cách bài trí trong căn phòng với một vẻ ngạc nhiên sửng sốt_Vừa đẹp vừa rộng rãi!Chị sướng thật đấy nhé,vừa được sống tự do lại thoải mái nữa,chẳng như em suốt ngày bị giam cầm trong cung chán chết đi được!

_Sướng gì mà sướng!_Chae Gyong than thở_Có phải phòng này chỉ dành riêng cho mình chị đâu,Shin cũng ở đây luôn mà!

_Hả?_Nụ cười tươi tắn trên môi Shin Hye vụt tắt ngấm khi vừa nghe tới câu sau của Chae Gyong,cô nhóc trợn mắt ngó bà chị nửa ngờ vực nửa oán trách._Chị...nói vậy là sao?Hai người...ở chung...một phòng hả?

_Ừ!_Chae Gyong thành thật đáp như thể không nhận ra ý nghĩa sâu xa trong câu hỏi vừa rồi,cô nàng vốn ngây thơ mà lại.

_Vậy chị... ngủ ở đâu?

_Trên giường chứ đâu,em hỏi vậy mà cũng hỏi được sao?

_Còn...anh Shin?_Vẻ mặt cô nhóc đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng khiến Chae Gyong không thể không chú ý tới được.

_Này,em hỏi cặn kẽ như vậy để làm gì mới được?

_Thì chị cứ trả lời đi đã!_Shin Hye nóng nảy thúc giục bà chị.

_Thì cũng ở đây luôn,chị không có ngược đãi thần tượng của em đâu,yên tâm đi nhóc!

_Cái gì?Vậy mà chị còn nói em yên tâm được sao?

_Chẳng phải em luôn miệng nhắc nhở chị phải quan tâm đối xử tốt với Shin còn gì,thì chị đã làm đúng như vậy mà!_Bây giờ lại tới lượt Chae Gyong chưng hửng.

_Nhưng mà không phải theo cách đó!Bộ trong tòa nhà lớn như vậy mà lại không thể tìm được phòng riêng cho chị hay sao?

_Có 4 phòng trống thì bạn của Shin đến ở hết rồi,thành ra chị đâu còn cách nào khác!Em cứ làm như được ngủ chung giường với anh ta là hân hạnh lắm vậy,chị cũng đâu có muốn!Người thì to dềnh dàng chiếm hết 3/4 cái giường,đã vậy lại còn hay bắt nạt chị nữa chứ,ai mà thèm!

_Vậy là...chị không có...không có làm gì anh Shin hết phải không?_Shin Hye hỏi lại lần nữa cho chắc ăn.

_Hả?Em đang nói vớ vẩn gì đó?Chị còn phải nói bao nhiêu lần nữa thì em mới chịu tin hả?_Chae Gyong hết kiên nhẫn nổi với cô em tò mò.

_Vậy thì tốt rồi,làm em cứ cuống cả lên!_Cô nhóc thở phào nhẹ nhõm_Em cứ tưởng chị sẽ xiêu lòng trước anh Shin mất thôi,anh ấy vừa đẹp trai vừa tài giỏi như vậy,đương nhiên phải có sức hút đối với những cô gái rồi!

_Cái gì?_Chae Gyong trợn mắt kêu lên như không thể tin nổi vào tai mình nữa_Đẹp trai?Tài giỏi....?!!!Em có nói nhầm không đó?

_Tại mắt thẩm mỹ của chị có vấn đề nặng nên đâu có thấy được những ưu điểm nổi bật của anh Shin đâu.Chị đúng là có phúc mà không biết hưởng!Lấy được một người chồng hoàn hảo như vậy là vô cùng may mắn rồi còn kêu ca gì nữa chứ?_Shin Hye lườm bà chị với vẻ ghen tỵ chẳng buồn che giấu làm Chae Gyong tức cành hông.Đúng là có đôi khi cô nàng phải thừa nhận rằng Shin...cũng không tới nỗi tệ lắm ,nhưng mà cứ nhìn ánh mắt ngọt ngào trìu mến của cô em gái mỗi khi nhắc tới anh chàng là Chae Gyong lại tức điên lên.Hừm!:huh:

_Vớ vẩn!Thôi em liệu mà về cung cho sớm đi kẻo lại bị mắng đấy!_Cô nàng lên giọng nhắc nhở em gái mặc dù thừa biết khi đã tới được đây rồi thì con bé chẳng đời nào chịu rời bước khi vẫn còn cả buổi chiều dài lê thê phía trước.

_Từ từ đã,em còn chưa ăn tối mà!Chẳng lẽ chị nỡ lòng để em đi về với cái dạ dày rỗng tuếch hay sao?

_Thì về cung mà ăn,đã đến nhà người ta lại còn đòi hỏi!

_Chị đừng có càu nhàu nữa!Chừng nào Jessica chưa đi khỏi đây thì em vẫn cứ ở lại,lỡ đâu chị ta bắt nạt chị thì sao?

_Nhiều chuyện,có em chỉ tổ gây rắc rối cho chị thôi chứ ích lợi cái nỗi gì!

_Hứ!Chẳng thèm nói với chị nữa,em xuống dưới đây!_Shin Hye giận dỗi đứng dậy_Không chừng bây giờ Jessica lại đang vây lấy anh Shin cũng nên!

Rõ ràng lời tiên đoán logic của Shin Hye đã có một ảnh hưởng khá lớn lên Chae Gyong,bởi vì sau khi dành ra 5 giây suy nghĩ cân nhắc cẩn thận cô nàng đành phải dẹp bỏ nỗi tự ái to đùng của mình để đi theo Shin Hye xem thử điều cô nhóc vừa nói có phải là sự thật hay không.

.........................

Được làm phò mã - Fanfic - ,

Buổi chiều,trời có mưa lất phất.Những áng mây xám giăng ngang trời làm cho khung cảnh mang một vẻ ảm đạm u buồn,chẳng còn thấy màu sắc rực rỡ tươi sáng của mùa xuân đâu nữa.Gió lao xao qua ngọn cây thổi tung những giọt mưa đọng trên phiến lá xuống mặt hồ loang bóng nước,khóm hoa hồng mới nở đổ ngả nghiêng theo chiều gió.Lạnh lẽo và hoang vắng.

_Shin,hình như cậu rất thích nhạc của Debussy phải không?_Jessica nghiêng đầu bên kệ đĩa và nhìn chăm chú vào dãy tựa đề chỉ có tên của một nghệ sĩ duy nhất mà thôi.

_Phải,vậy còn cậu?_Shin hờ hững nhìn ra ngoài khung cửa sổ mờ mịt hơi nước,vẫn không quay đầu lại khi trả lời Jessica.

_Mình thích nhạc của Mozart,thỉnh thoảng cũng có Chopin và Tchaikovski nữa!Debussy thì chưa bao giờ nghe qua,mình có thể mượn đĩa của cậu về nhà không nhỉ?

_Ừ,cậu cứ chọn đi!_Shin mỉm cười tiến lại gần bên kệ đĩa_Mới bắt đầu thì nên nghe đĩa số 1 trước,có thể cậu sẽ thấy thể loại này khó nghe nhưng sau này sẽ quen dần thôi!

Jessica lặng im nhìn Shin như bị cuốn theo từng lời nói,từng ánh mắt và cả nụ cười của anh khi nói về âm nhạc_đề tài duy nhất có thể gắn kết cuộc nói chuyện giữa hai người.Bỗng nhiên Jessica có cảm giác như ngoài niềm say mê đó ra thì chẳng còn điều gì trên đời này khiến Shin phải bận tâm đến nữa.Cô cũng yêu thích về âm nhạc cổ điển giống như anh,nhưng liệu sự đồng cảm quá ít ỏi đó có thể nào làm cho Shin hiểu được tất cả những tình cảm của cô dành cho mình hay không?

Bất giác Jessica muốn nắm lấy tay Shin để nói ra những suy nghĩ trong lòng mình,để không phải im lặng như một người bạn bình thường,để Shin không thể thờ ơ lảng tránh được nữa...

Nhưng rồi cuộc đời không phải lúc nào cũng có thể làm theo ý muốn của mình một cách dễ dàng,khi những ngón tay vừa đưa ra lưng chừng thì bỗng dưng khựng lại.Không phải vì Jessica từ bỏ ý định thể hiện tình cảm với Shin,mà bởi vì có hai kẻ phá đám đáng ghét từ đâu đâm bổ vào phòng làm cho bao nhiêu lời lẽ cô nàng sắp nói ra bay biến đi đâu mất.

_Ui da!_Shin Hye vừa lồm cồm đứng dậy sau cú lỡ trớn tông thẳng vào cánh cửa khép hờ vừa nhìn ông anh rể với nụ cười đã được cố gắng làm cho bình thản một cách hơi quá mức.Ở phía sau,Chae Gyong vội vã tranh thủ lúc Shin đang còn ngơ ngác vì sự xuất hiện đột ngột của hai cô nàng để mà chỉnh sửa tư thế cho có vẻ đàng hoàng nghiêm túc một tý.

_Hai người...làm gì ở đây vậy?_Shin hết nhìn từ vợ sang em vợ một cách ngờ vực.

_Ơ...là...tại vì..._Shin Hye ấp a ấp úng đưa mắt cầu cứu bà chị,nhưng Chae Gyong cũng chẳng tìm được lý do nào chính đáng hơn việc phải thừa nhận chuyện nghe trộm cuộc nói chuyện giữa Shin và Jessica ban nãy.

_À,tôi đang định đi tìm...Ryan thì tình cờ đi ngang qua đây...thấy Shin Hye đang lấp ló ngoài cửa...cho nên...

_Không phải em nghe lén hai người nói chuyện đâu!_Shin Hye xua tay ra sức thanh minh_Ban nãy em định đi tìm anh để hỏi mấy việc,nhưng mà thấy anh đang bận nói chuyện nên em quay ra ngay.Ai ngờ lại đụng ngay chị Chae Gyong đứng phía sau...

Dĩ nhiên là Shin vẫn chưa ngốc tới mức có thể tin được những lời biện bạch giấu đầu hở đuôi của Chae Gyong lẫn Shin Hye,nhưng xét cho cùng thì chuyện "tình cờ nghe trộm" này cũng chẳng có gì to tát cho lắm nên cuối cùng anh chàng đành mắt nhắm mắt mở cho qua.Vả lại Shin cũng đang muốn nhân tiện giảng hòa với cô vợ yêu dấu luôn ý mà!:biggrin:

Chỉ có Jessica là vẫn cực kỳ tức tối vì hết lần này đến lần khác bị Shin Hye phá đám mà lại không thể trả đũa ngay trước mặt Shin.Sự xuất hiện không đúng lúc đúng chỗ của hai chị em Chae Gyong đã vô tình làm gián đoạn điều quan trọng mà cô nàng sắp sửa nói với Shin,chẳng biết đến khi nào thần may mắn mới chịu phù hộ cho Jessica nhỉ?

.........................

Buổi tối...

Trời đã tạnh mưa từ lâu nhưng không khí vẫn còn mang đầy hơi nước ẩm thấp,đâu đó vang lên tiếng côn trùng rả rích càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch yên ắng đang bao trùm lên những tòa biệt thự sang trọng nằm dọc theo dãy phố dài hun hút.Ngay cả ánh đèn vàng rực rỡ hắt ra từ những khung cửa sổ rộng lớn trên cao cũng mang lại cảm giác cô độc và lạnh lẽo đến tê người.Từ cánh cổng lớn đứng sừng sững hai bên đường đến từng đường nét chạm trổ trên mỗi bức tường đều khiến cho người khác phải e dè vì sự uy nghi bí hiểm của chúng...

Trong gian phòng khách sang trọng được thắp sáng bằng những chùm đèn pha lê tinh xảo,Shin giả vờ dán mắt vào màn hình ti vi làm như đang chăm chú xem phim trong khi Chae Gyong ngồi ở góc bên kia của bộ sofa và đọc một quyển tạp chí khoa học với vẻ mặt thích thú...hơi bị giả tạo.Cả không gian rộng lớn chỉ được khuấy động bởi tiếng tích tắc đều đều phát ra từ chiếc đồng hồ treo tường,ngoài ra chẳng còn âm thanh gì khác chứng tỏ chủ nhà đang hiện diện ở đây.Đó là chưa nói đến chuyện hai nhân vật đang được nhắc đến là vợ chồng mới cưới chưa đầy nửa năm,thế mà tình cảm cứ lạnh như băng và khô như ngói,chẳng hiểu ra làm sao nữa...

Đáng lẽ hai người sẽ không đến nỗi phải tỏ ra căng thẳng đến vậy nếu như ba mẹ của Shin lẫn hội 4S lẫn Jessica hay Shin Hye đều có mặt đông đủ ở đây,nhưng rồi chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà ai cũng có việc đột xuất phải ra ngoài (vì lý do chủ quan lẫn khách quan).Thành ra cuối cùng chỉ còn hai kẻ rảnh rỗi không-tìm-được-việc-gì-để-làm bị bỏ lại trong hoàn cảnh khó xử như bây giờ.Chae Gyong vẫn chưa chịu chấp nhận mấy câu hỏi anh-anh-em-em hồi sáng này của Shin thay cho lời xin lỗi chính thức,thế nên cô nàng cứ mãi làm ngơ không chịu nói năng gì hết.Còn về phần Shin thì cũng chọn giải pháp im- lặng- là- vàng sau khi đã suy nghĩ đến nỗi đau cả đầu mà vẫn chẳng biết nên làm gì tiếp theo nữa (cũng chỉ tại "quân sư quạt mo" Ryan lại nhằm ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này để ra ngoài hóng gió mới dễ điên chứ).

Sau hơn 1 tiếng đồng hồ dài đằng đẵng như cả 5 thế kỷ trôi qua trong sự im lặng đáng sợ,phim đã xem hết và sách cũng đã đọc xong,hai nhân vật chính bắt đầu cựa quậy ngó nghiêng về phía người kia.Shin liếc trộm sang Chae Gyong,Chae Gyong cũng nhìn lướt qua Shin,nhưng tiếc là hai ánh mắt đó không bắt trúng nhau nên chẳng ai biết rằng mình cũng đang được... để ý lại.

Mãi cho đến khi sự buồn chán đã lên tới đỉnh điểm thì Shin mới chịu vứt bỏ tự ái nam nhi để lên tiếng trước,nhưng chỉ là nói bâng qươ để mặc-ai-muốn-nghe- thì-nghe:

_Ôi!Chán quá đi mất!

_...

Chae Gyong vẫn giả lơ giả tảng ngó mông lung ra ngoài cửa sổ làm như những lời vừa rồi đã bị gió bay đi mất trước khi lọt vào tai cô nàng,thái độ phớt lờ đó làm Shin bực bội hết sức.

_Tôi phải đi đây một lát,cô chịu khó ở lại trông nhà nhé!_Lần này anh chàng cố tình cài cắm ý muốn thử lòng kiên nhẫn của cô vợ yêu dấu trước cái viễn cảnh phải "Ở nhà một mình" .Đúng như dự đoán tài tình của Shin,chỉ 5 giây sau đó Chae Gyong đã thôi bận tâm đến khung cửa sổ để quay phắt lại nhìn anh chàng một cách cực kỳ bất mãn:

_Cái gì?Tôi mà phải ở lại trông nhà cho anh hả?

_Ờ...ý tôi muốn nói nếu cô không muốn ra ngoài dạo chơi thì cứ ở nhà cũng được!_Shin nhẩn nha đáp.

_Đi mà!_Chae Gyong hớn hở vứt ngay cuốn tạp chí chán phèo mà cô nàng đang đọc và cũng quẳng luôn nỗi giận hờn lại phía sau nhanh đến mức làm cho Shin phải trợn mắt ngạc nhiên vì sự thay đổi 360 độ này.

_...

_Anh làm sao vậy,đi mau lên!

_Hả?À...được thôi!

_Mau đi mà!

_Khoan đã!_Ra tới cửa,Shin chợt đứng khựng lại làm Chae Gyong suýt nữa va cả vào lưng anh chàng.

_Gì vậy?

_Còn các vệ sĩ bên ngoài thì làm thế nào đây,chắc chắn họ không đồng ý cho chúng ta đi dễ dàng như vậy đâu!

_Thì đi cửa sau vậy!

_Nhưng mà với cái tật hay đi lung tung của cô thì tôi không dám lãnh trách nhiệm đâu,lỡ cô bị lạc mất thì tôi biết ăn nói sao với mọi người trong cung chứ?

_Tôi đi lung tung hồi nào?_Chae Gyong vặc lại.

_Lại còn hỏi,thế cái lần cô bỏ trốn khỏi cung bị bọn người xấu đuổi bắt thì không phải à?

_Ờ...lần đó..._Cô nàng ấp úng hết đường chối cãi.

_Cho nên bây giờ cô phải hứa sẽ nghe lời tôi không tự ý bỏ đi nữa thì tôi mới cho cô theo,còn không thì cứ vui lòng ở nhà vậy nhé!_Shin nghiêm mặt ra điều kiện.

_Được,tôi sẽ không đi lung tung nữa đâu!

_Ừ,tốt đấy!_Anh chàng nhe răng cười rồi đưa hẳn một cánh tay cho Chae Gyong_Bám vào tay tôi và phải nhớ trước khi về đến nhà thì đừng có thả ra đấy,biết chưa?

_Anh này thật là..._Cô nàng cười bẽn lẽn rồi khoác tay Shin đi về phía cổng ,trông hai người mới thật đẹp đôi làm sao.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

TOP

Episode 56

Được làm phò mã - Fanfic - ,



Seoul vào đêm thật rực rỡ với những dãy phố mua sắm đông đúc tấp nập,những con đường sáng trưng ánh đèn của các bảng hiệu neon đủ màu sắc,tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo cho khung cảnh thành phố một nét đặc trưng rất riêng.Mọi người vừa thả bộ trên vỉa hè vừa nhìn ngắm hàng hóa được sắp xếp một cách đẹp mắt phía sau những tấm kính trong suốt,trẻ em thì vừa mải mê mút kem vừa líu lo nói chuyện với bố mẹ của chúng rộn ràng cả một góc đường.

_Đẹp quá!Đúng là có ra ngoài mới biết thành phố mình cũng rộng lớn và đẹp lung linh đến vậy!_Chae Gyong hớn hở quay sang nói với Shin sau khi đã dành cả một giờ để thu hết tất cả mọi thứ xung quanh mình vào tầm mắt.Đối với Shin thì việc đi lang thang giữa phố xá nhộn nhịp chẳng có gì đặc biệt cả,nhưng với một cô Công chúa suốt ngày quanh quẩn trong cung cấm thì được tự do đi lại mà không có đám vệ sĩ vây quanh như bây giờ thì cũng có thể xem là một kỳ tích hẳn hoi.

_Vậy tối nay chúng ta cứ đi chơi thỏa thích luôn,khỏi về nhà nữa!Ý cô sao?_Shin ranh mãnh hỏi dò Chae Gyong cho dù anh chàng thừa biết Nữ-hoàng-tương-lai- của Đại Hàn Dân Quốc sẽ phản ứng mạnh mẽ thế nào khi nghe lời đề nghị đó.

_Gì?Anh đang trêu chọc tôi đấy hả?_Cô nàng quay lại lườm Shin_Không về nhà thì tôi ngủ ở đâu?

_Vậy có nghĩa là cô không dám chứ gì?Bệnh Công chúa của cô nặng quá rồi,sao mà chữa nổi!_Anh chàng giả vờ lên giọng khích bác.

_Hả?Có gì mà không dám?Đi thì đi,tôi chẳng sợ gì hết!_Chae Gyong cố tỏ ra can đảm trước mặt Shin,nhưng có vẻ như nỗ lực của cô nàng vẫn chưa đủ để khiến cho anh chàng chịu từ bỏ tật thích chọc ghẹo người khác,bằng chứng là Shin vẫn tiếp tục nói bằng cái giọng khiêu khích đáng ghét như trước đó mấy giây cộng thêm nụ cười tinh quái cũng đáng ghét chẳng kém.

_Có thiệt không ta?Phải đem tin này đi loan báo với bàn dân thiên hạ mới được,Công chúa mẫu mực lại trốn ra ngoài đi chơi suốt đêm không về!Hihi!

_Gì chứ?Bộ không có anh trong đó sao,Phò mã điện hạ?_Chae Gyong khôn ngoan trả đũa lại làm Shin đang lơ lửng trên mây bỗng rớt bịch xuống đất vì cái sự thật hiển nhiên trước mắt_anh chàng  cũng là một thành viên trong Hoàng tộc chứ đâu còn là thường dân nữa.

_Thôi được,không chọc cô nữa!Đi thôi,cứ đứng lần khân ở đây mất công bị phát hiện thì mệt lắm!_Shin quạu quọ kéo tay Chae Gyong đi tiếp.

_Đằng kia là chỗ nào mà đông quá vậy?

_Tiệm gà rán nổi tiếng nhất khu này đó,chẳng lẽ cô không biết sao?

_À có...nhưng tôi vẫn chưa có dịp ghé vào!

_Người ta chỉ vào đó khi thấy đói bụng thôi!

_Ra vậy!_Chae Gyong cười bẽn lẽn.

_Mà cô đói chưa,đằng nào chúng ta cũng cần phải ăn tối mà!Hay là đến đó nhé!

_Hmmm!_Cô nàng hớn hở gật đầu ngay tắp lự trước lời mời hấp dẫn của Shin---->đúng là ý tưởng lớn gặp nhau.:lookdown:

...............................

_Xin chào,anh chị muốn mua gì ạ?_Cô nhân viên niềm nở hỏi han khi thấy hai vị khách vừa bước qua ngưỡng cửa.

_Cô muốn ăn gì thì cứ gọi đi!_Shin đưa cuốn thực đơn cho Chae Gyong rồi cứ thế mà vô tư lựa món anh chàng thích,mặc cho cô vợ ngơ ngác đến tội nghiệp giữa hàng dãy các món ăn nối tiếp nhau.

5 phút sau...

Được làm phò mã - Fanfic - ,



_Ủa,chưa chọn xong nữa hả?_Anh chàng tròn mắt nhìn Chae Gyong đang còn loay hoay với cuốn thực đơn dày cộm.

_Ơ...tôi...tôi không biết!_Chae Gyong lúng túng hết nhìn từ Shin qua người phục vụ sốt ruột chờ bên cạnh với ánh mắt đúng nghĩa vô phương vãn hồi.

_Vậy cô ăn những món giống tôi có được không?

_Ừ,cũng được!

_Vậy vui lòng cho tôi mỗi món hai phần!Cám ơn!_Shin lịch sự quay sang nói với cô phục vụ và còn không quên mỉm cười cầu hòa để đền đáp cho sự kiên nhẫn suốt từ nãy đến giờ của cô gái.

_Anh thường ăn ở đây lắm à?

_Ừ,nhưng chỉ trước khi kết hôn với cô thôi!_Shin trả lời với vẻ mặt nửa oán trách nửa nuối tiếc như thể muốn đổ lỗi cho Chae Gyong vì đã chấm dứt chuỗi ngày tự do quý giá của anh chàng vậy.

_Coi anh kìa,hở chút là nói móc người ta!Lại còn hờn dỗi nữa chứ!

_Hả?Tôi mà hờn dỗi ấy à?_Shin nhăn mặt trước cụm từ mà anh chàng cho là quá sức ẻo lả đối với một tên con trai chính cống_Đấy là sự thật còn gì,từ khi chuyển vào sống trong cung tôi có được đi đâu đâu,suốt ngày bị giam cầm với bao nhiêu là thứ phải học!Thật là chán!

_Thôi đừng kể lể nữa!Dù sao tôi cũng chưa ngược đãi anh như lời hứa mà,vậy cũng tốt chán rồi!_Chae Gyong an ủi.

_Cô nói sao cơ?Ngược đãi?Lại còn thế nữa cơ đấy!

_Thì trước lúc kết hôn tôi đã nói là sẽ làm cho cuộc sống trong cung của anh trở nên vô cùng khốn khổ rồi mà,nhưng sự thực đâu phải vậy,đúng không?_Cô nàng cười ngọt ngào khiến cho Shin chỉ còn nước lắc đầu chịu thua.

_Ừ,cho nên ý cô là tôi phải biết ơn cô vì điều đó chứ gì?

_Hihi,tôi đâu có nói vậy,là do anh tự nghĩ đấy thôi!_Shin còn chưa kịp nói gì thì Chae Gyong đã hớn hở  reo lên _À có đồ ăn rồi kìa,tôi đói bụng muốn xỉu rồi đây này!

_...

_Anh đói không?Mà ăn xong chúng ta sẽ đi đâu nhỉ?Mua sắm hay là xem phim thì vui hơn,ý anh thế nào?

_Trời đất quỷ thần ơi,cô bắt đầu giống Shin Hye từ khi nào vậy?_Shin trợn mắt ngó cô vợ yêu dấu vừa ăn vừa huyên thuyên về kế hoạch cho buổi tối nay_Hỏi mỗi lần một câu thôi chứ!

_Ừ ha,tôi quên mất là anh đang ăn!Nhưng mà phải tận dụng thời gian chứ,tới lúc ăn xong rồi mới nghĩ ra thì đâu còn kịp nữa,phải không?

_Ao..ông..ịp?_Shin lúng búng với một miệng đầy nhóc đồ ăn thành ra câu chữ của anh chàng chẳng ra ý tứ gì hết.

_Anh nói gì vậy?

_Sao không kịp?Chúng ta còn khối thì giờ để đi chơi mà,ban nãy cô nói sẽ thức tới sáng mai còn gì?

_À...ừ...cho dù như vậy thì...cũng phải tranh thủ đi thật nhiều nơi chứ,cơ hội tốt đâu phải lúc nào cũng có!

_Thì cô lo ăn cho xong đi rồi hãy nói!_Shin phì cười đẩy dĩa đồ ăn ngon lành đến trước mặt Chae Gyong rồi cố trấn an cô vợ yêu dấu_Tôi cam đoan buổi tối nay sẽ không phải là vô ích đâu,cho nên cô cứ im lặng đi theo là được rồi!Okay?

_Thiệt không đó?_Cô nàng đối diện nhướn mày đầy ngờ vực.

_Thiệt mà,lấy danh dự của tôi ra bảo đảm luôn!Không vui không lấy tiền!_Shin nhe răng cười theo kiểu quảng cáo vô cùng chuyên nghiệp làm cho Chae Gyong cũng quên mất sự hoài nghi của mình để nghe theo lời "dụ dỗ" của anh chàng.

.............................

_Cô ăn no chưa?_Shin quay sang hỏi Chae Gyong khi hai người vừa đứng giữa  trung tâm náo nhiệt của khu mua sắm MyongDong vừa nghĩ xem đích đến kế tiếp sẽ là ở đâu.

_Mm,no rồi!

_Vậy thì tốt!Giờ cho cô chọn đấy,một là xem phim và hai là đến công viên giải trí,muốn đi đâu nào?

_Chỉ được chọn một thôi sao?_Chae Gyong tiếc rẻ hỏi lại.

_Tôi cũng muốn đưa cô đến cả hai nơi lắm nhưng khổ nỗi tới 10g30 là đóng cửa hết rồi,chúng ta đâu còn cách nào khác nữa chứ!

_Vậy thì đi xem phim cũng được...

_Đi thôi,hôm nay là cuối tuần thể nào cũng đông hơn mọi khi,chúng ta phải tới sớm để xếp hàng mua vé mới được!

_Mà này,tôi chưa bao giờ vào rạp chiếu bóng cả,chẳng biết cảm giác khi vào đó sẽ như thế nào nhỉ?

_Để xem...hồi nào tới giờ tôi chỉ toàn đi cùng đám bạn thân nên chưa biết cảm giác khi đi xem phim cùng một cô gái có gì khác nhau hay không...mà chắc cũng vậy thôi!_Shin trả lời một cách vô thưởng vô phạt.

_Vậy ra anh chưa bao giờ có bạn gái sao?_Chae Gyong sửng sốt nhìn anh chàng với vẻ không tin được_Ý tôi là trước khi kết hôn với tôi ấy?

_Không muốn có chứ không phải là không có!_Shin đính chính_Có bạn gái mất tự do lắm,nào là phải dỗ dành khi giận hờn,nào là phải đưa người đó đến những nơi mà mình cực kỳ ghét,rồi đi đâu cũng phải có đôi có cặp.Tóm lại là đủ thứ chuyện phiền phức trên đời!Chỉ cần nhìn thấy gương của Eru và Hyun Joong là tôi đủ ớn lạnh rồi!

_Gì chứ?Vậy là đi với tôi cũng chán lắm sao?_Chae Gyong bị chạm tự ái nổi quạu vặc lại Shin.

_Không,cô thì khác!

_????!!!!

_Cô không phải là bạn gái của tôi,chúng ta cũng không kết hôn vì tình yêu,thế nên khi đi cùng cô tôi chẳng cảm thấy áp lực chút nào,cũng giống như..._Nói tới đây anh chàng đột nhiên ngừng lại và cười đầy ẩn ý làm cô nàng bên cạnh cứ ngẩn ra chẳng hiểu mô tê ất giáp gì cả.

_Giống như cái gì mới được chứ?

_À...giống như...khi đi cùng Ryan thôi!

_Hả?

_Này,đó là cô hỏi nên tôi mới nói đấy chứ!_Shin xuống nước dỗ dành Chae Gyong_Với lại ở cùng nhà thì dù sao cũng là bạn bè .Tôi nói xem cô như Ryan là thân thiết lắm rồi đó,chúng ta mới biết nhau có mấy tháng trong khi tôi làm bạn với Ryan đã mười mấy năm nay rồi,cô phải thấy vui vì điều đó mới phải!

_Anh thật là..._Cô nàng lắc đầu ngán ngẩm_Chuyện như vậy mà cũng nói cho được!Tôi thấy anh nên theo ngành luật hơn là âm nhạc đấy!

_Hì hì,quá khen!Thôi không nói dông dài nữa,tôi phải đi mua vé đã,cô đứng đây chờ nhé!_Nói rồi Shin nhanh nhẹn lách qua đám đông đang chen lấn trước cổng rạp chiếu phim để mua vé,nhưng rồi chỉ mấy giây sau anh chàng đã vội vàng quay trở lại trước vẻ ngạc nhiên của cô vợ yêu dấu.

_Sao vậy?

_Để cô ở lại tôi không yên tâm,đi theo tôi nào!_Anh chàng nắm tay vợ mình len lỏi giữa hàng người đông đúc cố gắng tiến đến gần quầy bán vé,nhưng thật không dễ chút nào.Phải mất cả nửa tiếng dòng người mới chịu thưa đi một tý,và đó cũng là lúc Shin nhìn thấy hai chữ to tướng ngay trước mặt mình[B]:"HẾT VÉ"[/B]

_Làm gì có chuyện vô lý như vậy được chứ,mất công chen lấn nãy giờ mà lại nói hết vé là sao?_Shin quạu quọ nguyền rủa tấm bảng thông báo được treo một cách duyên dáng phía trên quầy vé trong khi Chae Gyong chỉ thở dài thườn thượt.

_Không sao đâu,chúng ta đi chỗ khác vậy!_Cô nàng dịu dàng an ủi Shin_Đi dạo ngắm cảnh cũng vui mà!

_Tôi thì không nói làm gì,nhưng đây là lần đầu tiên cô được tự do ra ngoài nên phải có ấn tượng gì đó chứ!Chẳng lẽ cứ loanh quanh luẩn quẩn ở ngoài phố thôi hay sao?

_Anh đừng lo,chỉ cần như thế này là tôi vui lắm rồi!_Chae Gyong mỉm cười khoác tay Shin_Được sống như một người bình thường,được đi giữa phố đông mà không ai biết mình là Công chúa,không phải tránh né ống kính phóng viên,lại còn được ăn những món rất ngon nữa chứ.Đối với tôi đó cũng được gọi là hạnh phúc mà!

Ánh mắt lấp lánh niềm vui của Chae Gyong như một luồng gió mát xua tan đi bao nhiêu nỗi bực bội trong lòng Shin và bất chợt làm anh phải cười theo niềm vui nhỏ bé của cô.Chẳng biết từ khi nào Shin lại bị cuốn hút bởi nụ cười rạng rỡ đó nhiều đến nỗi muốn quay đi chỗ khác mà vẫn không sao làm được.Shin còn muốn mình trở nên cứng rắn hơn một chút,bình thản hơn một chút để không bao giờ lay động trước Chae Gyong,nhưng tại sao mọi việc cứ trật đi ngoài ý muốn của anh vậy nhỉ?

.............................

Cả buổi tối hôm đó,Shin đã đưa Chae Gyong đến những nơi mà anh vốn đã nhàm chán nhưng lại vô cùng lạ lẫm và thú vị đối với cô,cùng ăn chung một ly kem thật to và ngắm cơn mưa phùn vẽ trên cửa kính hàng ngàn giọt thủy tinh long lanh,cùng viết tên mình trên lớp sương mờ ở một ô cửa bé xíu rồi hồi hộp nhìn hàng chữ dần phai đi.Shin còn chỉ cho Chae Gyong thấy những điều mới lạ khác mà cô chưa từng được biết,kể một vài câu chuyện hài hước làm cô cười suốt cả đoạn đường về nhà...

Tất cả những kỷ niệm đó đều để lại trong lòng Shin và Chae Gyong một dấu ấn khó quên,để cả hai dần hiểu nhau nhiều hơn và cùng nhận ra một điều gì đó đã từ từ thay đổi cả trái tim mình,để Shin biết rằng anh không còn vô tâm với mọi thứ xung quanh và Chae Gyong cũng đã quên đi sự cô đơn suốt cả quãng thời gian sống trong Hoàng cung ngột ngạt...

........

_Này,sao cô đi chậm quá vậy?_Shin ngoái lại nhìn phía sau khi chợt nhận ra những ngón tay của Chae Gyong đã rời khỏi cánh tay mình từ lúc nào.

_Tại...đôi giày...làm tôi đau chân mà!_Cô nàng khổ sở nhìn Shin như cầu cứu.

_Trời đất ! Ai lại mang giày cao gót khi đi bộ chứ,nói sao mà không đau?_Anh chàng ngao ngán thở dài rồi lại gần cô vợ yêu dấu.

_Tôi không biết chuyện đó...

_Có đi tiếp được không?Đưa tôi xem nào..._Shin cúi xuống nâng bàn chân Chae Gyong lên xem thử_Chậc chậc,rộp hết lên rồi này!Có đau lắm không?

Chae Gyong ái ngại gật đầu.

_Thôi lên đây tôi cõng cho!_Shin tốt bụng đưa lưng ra trước mặt Chae Gyong khi cô nàng vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.

_Anh... nói sao cơ?

_Tôi không nói hai lần đâu đấy,biết rồi lại còn giả vờ gì nữa chứ?

_Nhưng mà...

_Lên đây nhanh đi,trời sắp mưa lớn rồi đấy!_Shin nhe răng cười trông đến là đáng ghét,nhưng không hiểu sao "ai đó" lại chẳng thấy ghét chút nào mà trái lại còn thấy tim mình đập nhanh hơn mọi khi nữa chứ.

.............................

Shin cõng Chae Gyong đi dưới hàng cây trải dài suốt cả con đường vắng tanh,một cơn gió khẽ lướt qua tán cây làm cho những giọt nước đọng trên lá rơi nhẹ nhàng xuống làn tóc mây của Chae Gyong rồi cứ thế mà lăn xuống thấm ướt vai áo Shin.Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua,cũng chẳng biết đã đi được mấy đoạn đường,chỉ biết rằng cả hai người đều cảm thấy mọi thứ xung quanh mình tự nhiên trở nên đẹp một cách lạ lùng.

Thế rồi một cảm giác kỳ lạ mang tên Hạnh Phúc đã bất chợt ập đến trong lòng Chae Gyong khi cô áp mặt vào bờ vai rộng của Shin,vào khoảnh khắc đó cô đã quên tất cả.Quên đi mình là ai và đang ở đâu,quên mất con đường dài ở phía trước mà cô sẽ phải đi qua...

Đối với Chae Gyong bây giờ chỉ còn lại sự bình yên ấm áp vô cùng,bởi một lẽ đơn giản là cô đang được đi cùng với Shin,và như vậy có nghĩa là không còn cảm thấy đơn độc nữa...

Được làm phò mã - Fanfic - ,

TOP

Processed in 0.215192 second(s), 6 queries, Gzip enabled.