In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tình Sử Mạnh Lệ Quân - Mộng Bình Sơn

Chương 70

Lòng còn giận, Lệ Minh Đường trục khách
Dạ vẫn nghi, Trung hiếu vương thám tình.



Vua Thành Tôn nói dứt lời, Lệ Minh Đường quỳ xuống, tâu:
- Xin bệ hạ đợi trong ba ngày nữa, hạ thần sẽ phân tỏ nỗi lòng.
Vua Thành Tôn nghĩ thầm:
“Ôi chao! Con người sao mà xinh đẹp duyên dáng lại dễ thương đến thế. Nếu hôm nay ta không chiếm được quả tim nàng, cũng bắt nàng phải đưa bàn tay ngọc cởi chiếc áo ngoài cho ta, mới thỏa dạ”.
Nghĩ rồi, vua Thành Tôn liếc mắt đưa tình với Lệ Minh Đường :
- Trẫm biết thế nào khi ái khanh tỉnh rượu rồi thấy mất đôi giày cũng thất kinh, cho là việc đã bại lộ, nên trẫm mới dầm mưa đến đây cho ái khanh hay để ái khanh được an tâm. Chẳng dè mưa to gió lớn tạt vào ướt cả áo, vậy ái khanh hãy thương tình trẫm mà cởi hộ áo che mưa.
Lệ Minh Đường nghiêm sắc mặt, quỳ xuống tâu:
- Hạ thần đội ơn dày của Thánh thượng, nhưng tình nguyện kiếp sau sẽ đáp đền, chớ hiện nay hạ thần không phải là thị vệ, đâu dám vượt quá lễ nghi cởi giùm áo cho bệ hạ sao? Xin bệ hạ hãy tự trọng lấy.
Vua Thành Tôn tỏ vẻ không bằng lòng, cau mày nói:
- Trẫm phiền ái khanh cởi giùm chiếc áo mà ái khanh kháng cự như vậy, thiệt ái khanh đối xử với trẫm quá bạc tình.
Lệ Minh Đường vập đầu xuống tâu:
- Hạ thần cam chịu chết chứ không dám bỏ lễ nghi, xin bệ hạ soi xét.
Vua Thành Tôn tuy bề ngoài làm ra vẻ bất bình, nhưng trong lòng phục thầm, nói:
- Thôi được rồi, nếu ái khanh không bằng lòng cởi giùm áo cho trẫm thì trẫm tự cởi lấy vậy. Ái khanh hãy bình thân, trẫm xin nhận lỗi.
Nói rồi, vua Thàng Tôn đứng dậy cởi áo mưa, đọan cởi áo trong giủ sạch mấy hạt mưa rồi ngồi xuống nói:
- Bấy lâu nay trẫm hết sức đùm bọc cho ái khanh, vì vậy Hoàng Phủ Thiếu Hoa mới nhờ khanh đề bạt, ngày nay mới được một nhà phú quý, thế mà Hoàng Phủ Thiếu Hoa không biết suy xét, đã nhiều lần làm hại đến khanh. Nếu trẫm không hết sức che chở thì đã bại lộ lâu rồi! Hoàng Phủ Thiếu Hoa đã phụ ái khanh như thế, tưởng ái khanh cũng nên tuyệt tình với chàng là phải. Vả lại, dung mạo của trẫm đây cũng không kém chi Hoàng Phủ Thiếu Hoa, dẫu ái khanh cố kết duyên cùng trẫm cũng xứng đáng lắm chớ!
Lệ Minh Đường tâu:
- Xin bệ hạ cho phép hạ thần hẹn trong ba ngày, sẽ bảo tấu:
Vua Thành Tôn thừa hiểu Lệ Minh Đường là con người tiết liệt, nếu cưỡng bức tất nhiên nàng liều mình. Vua trầm giọng nói:
- Chỉ vì ái khanh mà từ sáng đến giờ trong lòng trẫm xốn xang bứt rứt, không thể nào ăn cơm uống nước gì được, bây giờ trẫm thấy đói lắm, vậy ái khanh hãy vì tình trẫm, dọn ít món sơ vị ra đây để trẫm cùng ăn với.
Lệ Minh Đường nghĩ thầm:
“Nếu ta để Thánh thượng ngồi ăn tại đây thì sao cho khỏi tiếng đời dị nghị”
Nói rồi lui vào nhà trong, chẳng dè tự nãy giờ Tố Hoa nấp ở phía ngoài lắng nghe rõ hết sự tình, nên khi thấy Lệ Minh Đường bước vào thì sa nướt mắt hỏi:
- Sự tình như vậy, biết tính sao bây giờ?
Lệ Minh Đường mỉm cười đáp:
- Chị hãy an tâm, việc này em không để di lụy đến chị đâu. Chị hãy mau mau lo sửa soạn tiệc rượu dọn ngoài nhà khách, rồi kêu Cừu Huệ Lâm và hết thảy nam nữ đã có phong cáo, bảo đội mão mặc áo cầm hốt chỉnh tề đặng làm lễ triều kiến. Khi sửa soạn đâu đó xong xuôi, chị hãy ra phía sau bình phong gõ ba cái cho em biết nhé!
Tố Hoa vâng lời đi sửa soạn lập tức, còn Lệ Minh Đường thì trở vào thơ phòng.
Cừu Huệ Lâm hay tin Thánh giá đến, lật đật thay áo mão chỉnh tề, chờ làm lễ triều kiến. Một lát sau, Tố Hoa bày tiệc xong liền đến sau tấm bình phong gõ ba cái, bên trong Lệ Minh Đường nghe được, vội quỳ xuống tâu:
- Hạ thần đã bày yến nơi nhà ngoài, xin bệ hạ ra ngự tiệc.
Vua Thành Tôn nghe tâu, nghĩ thầm:
“Nàng này quả là chánh trực vô tư, ta muốn ăn tại đây mà nàng vẫn không chịu. Chẳng biết kiếp trước Thiếu Hoa khéo tu thế nào, mà tốt phước hơn ta đến thế!”
Vua Thành Tôn biết dù có nài nỉ thế nào lòng dạ nàng cũng không thể đổi dời được, nên đành phải đứng dậy bước ra ngồi tại ghế giữa, rồi cho phép Lệ Minh Đường ngồi một bên. Kế đến là Khương Nhược Sơn, Cừu Huệ Lâm, Cảnh Phu nhơn. Tôn phu nhơn cùng Tố Hoa , ai nấy đều mặc sắc phục, tay cầm hốt, phân ra nam tả nữ hữu quỳ lạy triều kiến và tự xưng tên họ.
Vua Thành Tôn truyền miễn lễ, mọi người vâng mạng đứng hầu hai bên. Vua liếc thấy Tố Hoa dung mạo không kém chi Trưởng Hoa Hoàng hậu thì ngạc nhiên nghĩ thầm:
“Con người dung mạo xinh đẹp như thế kia mà có ông chồng đàn bà lại không phiền trách, là ý gì?”
Nghĩ đoạn, vua lên tiếng phán:
- Chỉ vì trẫm ngại thứ Phiên tửu mạnh quá có thể làm hại Lệ Thừa tướng nên mới đến thăm, vì thế làm phiền lụy đến các khanh, vậy các khanh hay lui ra, để mặc trẫm cũng được.
Mọi người đều vâng mạng, vái dài lui ra hết.
Nhắc lại Huyền Xương khi đưa vua Thành Tôn đi rồi, chờ đợi lâu quá vẫn không thấy vua về, lòng nóng như lửa đốt, lại thấy Lương Thừa tướng đang ở trong nội các, hay tin ấy vội vàng trở về phủ, Huyền Xương lại càng nóng nảy hơn nữa.
Khi Lương Thừa tướng về đến nơi thì vua đã ăn cơm xong, Thừa tướng vào quỳ mọp xuống tâu:
- Hạ thần bận ở trong nội các, mới vừa hay tin Thánh thượng giáng lâm nên trễ nghinh tiếp, thật tội đáng muôn thác.
Vua Thành Tôn đỡ dậy cho ngồi ghế, rồi nói:
- Trẫm đến đây thăm Lệ Thừa tướng làm phiền đến lão tiên sanh, thật trẫm ấ náy vô cùng.
Lương Giám lại tâu:
- Chén rượu lạt, bát cơm rau thế này, thật phạm điều tiết mạn, xin Thánh thượng rộng lòng tha thứ cho.
Lúc bấy giờ, hết thảy bá quan và nội giám trong cung đều hay tin Thánh thượng dầm mưa đến thăm Lệ Thừa tướng nên lũ lượt kéo nhau đến triều kiến rất đông. Sau đó, vua Thành Tôn mới thay ngự phục, lên xe trở về cung. Lương Thừa tướng và Lệ Minh Đường tiễn đưa ra tận ngoài ngõ. Vua Thành Tôn quay lại nói với Lệ Minh Đường:
- Trẫm tin tưởng khanh là bậc thông minh xuất chúng, vậy sau ba ngày khanh hãy nghe theo lời trẫm mới phải lẽ.
Lệ Minh Đường nghe nói trong lòng tức giận quá, nghĩ thầm:
“Vua Thành Tôn là bậc thánh minh, cớ sao lại đánh giá ta thấp kém như vậy! Ta không thể nào chịu đựng được giọng nói lộ liễu và liều lĩnh đến thế!”.
Nghĩ rồi, Lệ Minh Đường gằn giọng tâu:
- Xin bệ hạ vui lòng đợi trong ba ngày, hạ thần sẽ dâng biểu tấu và lúc ấy bệ hạ sẽ biết tường tận.
Vì quá tức giận, nên khi tâu dứt lời, máu huyết từ dưới đơn điền của Lệ Minh Đường sôi trào lên; nàng phun vào mình vua Thành Tôn một vòi đỏ ối cả long bào, rồi ngất xỉu ngã lăn ra đất.
Vua Thành Tôn thất kinh, không kể gì đến áo dính máu dơ, lật đật đỡ dậy, hối Lương Thừa tướng kíp đem vào nhà tịnh dưỡng. Lúc ấy Lương Thừa tướng thấy vậy cũng hoảng hồn, vội vã kêu gia tướng đỡ Lệ Minh Đường khiêng vào phòng để nằm trên giường. lệ Minh Đường ngất lịm không còn biết chi hết.
Lệ Minh Đường nằm nghỉ hồi lâu, dần dần tỉnh lại như cũ, kế nghe Thủ môn quan vào báo:
- Có Võ hiếu vương và Mạnh Thượng thơ vào yết kiến.
Lệ Minh Đường nghĩ thầm:
“Đáng giận thay cho hai người này! Đồng mưu với nhau cố làm cho ta lộ chân tướng. May có Thánh thượng che chở ta, làm cho Trưởng Hoa Hoàng hậu không hay tin tức, nên hai ngưòi mới giả vờ đến thăm để dò xét ta đây!”.
Nghĩ rồi, Lệ Minh Đường ung dung bước ra nghinh tiếp vào. Khi dùng trà xong, Võ hiếu vương lên tiếng hỏi:
- Lúc nãy tôi nghe Thánh thượng dạy Lệ Thừa tướng nên nghe lời người phán bảo, và ngài cũng hứa ba ngày nữa sẽ bảo tấu, vậy ngài định bảo tấu điều chi vậy?
Lệ Minh Đường nói:
- Vì tôi cảm mạo phong hàn mới vừa bớt, lại uống nhằm Phiên tửu nhiệt lượng quá mạnh, đến nỗi phải thổ huyết. Tôi tự nghĩ ở trong triều, tôi đối xử cùng bá quan vẫn giữ một niềm hòa mục, không ngờ lại có một vị đại thần mưu hại tôi. Thánh thượng cũng vì việc ấy sanh ra bất bình nên tôi định ba ngày nữa dẽ dâng biểu từ quan để cho họ thỏa dạ vậy.
Hoàng Phủ Kính lấy làm e ngại, hỏi:
- Thừa tướng ở trong triều đối với bá quan rất tử tế, mọi ngưòi đều cảm phục mà ai còn gang ghét đến nổi phải từ quan?
Lệ Minh Đường nghe nói càng giận dữ hơn nữa gằn giọng:
- Nhị vị đã có lòng đoái tưởng đến tôi, tôi cảm đội ơn lắm, song hiện nay tôi bịnh vừa mới khỏi, không tiện nói nhiều, vậy xin phép để khi khác vậy.
Dứt lời, Lệ Minh Đường đứng dậy chắp tay vái chào, rồi quày quả lui vào trong, khiến Hoàng Phủ Kính và Mạnh Sĩ Nguyên đều thẹn đỏ mặt. Lương Thừa tướng thấy vậy lấy làm áy náy trong lòng, vội đứng ra xin lỗi:
- Tiện tế vì bị thổ huyết, trong mình bất an nên mê sảng, xúc phạm đến nhị vị, xin nhị vị tha thứ cho.
Hoàng Phủ Kính và Mạnh Sĩ Nguyên đồng thanh nói:
- Lịnh tế trong khi đang bịnh mà chúng tôi lại nói nhiều quá thì trách gì người chẳng hạ lịnh trục khách.
Nói rồi, hai người đồng cáo từ lui về.
Lúc ấy Tố Hoa nấp phía ngoài nghe rõ hết mọi điều, nên khi Lệ Minh Đường về phòng, nàng buông lời trách móc:
- Phải khi trước kia Tiểu thơ nghe lời tôi từ quan cải trang thì đâu đến nỗi ngày nay phải chịu phiền lụy như vậy. Bây giờ đã ra nông nỗi này, biết tính sao đây?
Lệ Minh Đường nói:
- Ba ngày nữa đây, sau khi em vào triều rồi chị sẽ biết, chị chớ lo ngại làm chi. Em quyết không bao giờ thất tiết và tự hủy thân đâu. Em sẽ làm thế nào chị em mình được kết duyên cùng Trung hiếu vương thì thôi.
Tố Hoa nói:
-Tiểu thơ đã định như vậy, sao lúc nãy tiểu thơ lại oán trách Võ hiếu vương và Mạnh lão gia.
Lệ Minh Đường nói:
- Vì em giận hai ông ấy cùng nhau lập mưu này kế khác, nhiều lúc thiệt hại đến em, nay lại còn đến đây muốn dò xét em nữa. Nhưng dầu sao em cũng có cách cư xử ổn thỏa, xin chị hãy an tâm.
Nhắc qua Hoàng Phủ Kính khi về đến Vương phủ thuật lại thái độ trục khách của Lệ Minh Đường cho mọi người nghe. Thiếu Hoa trong lòng nghi hoặc, nói với Mạnh Thượng thơ qua đó dò xét xem sao.
Hoàng Phủ Kính gật đầu khen phải, nên sáng hôm sau Hoàng Phủ Thiếu Hoa sang mời Mạnh Sĩ Nguyên sớm lắm. Cha con Mạnh Sĩ Nguyên thấy vua Thành Tôn giáng lâm đến tướng phủ, trong lòng cũng nghi hoặc lắm, còn Hàn Phu nhơn hay sự việc như vậy, buồn rầu đến nỗi thọ bịnh trở lại. Vì vậy, Mạnh Sĩ Nguyên thấy Hoàng Phủ Thiếu Hoa qua mời thì lập tức kéo Mạnh Gia Linh và sang mời Hoàng Phủ Kính cùng nhau đến tướng phủ.
Lúc ấy, Lương Thừa tướng đi khỏi, Thủ môn quan vào nói cho Vinh Phát hay, Vinh Phát lật đật vào thơ phòng nói với Lệ Minh Đường:
- Có cha con Võ hiếu vương và cha con Mạnh Thượng thơ đến thăm.
Lệ Minh Đường bảo:
- Mi hãy truyền gia tướng ra tiếp vào rồi mời Võ hiếu vương cùng cha, anh ta ngồi chơi tại nhà khách, còn riêng Trung hiếu vương thì mời vào đây.
Vinh Phát vâng lịnh lui ra. Tố Hoa hỏi Lệ Minh Đường :
- Tiểu thơ định mời chàng vào đây để làm gì ?
Lệ Minh Đường cười nói :
- Chị không cần tìm hiểu trước để làm gì, cứ việc nấp nghe thì rõ.
Tố Hoa y lời, lui ra đứng phía sau tấm bình phong.
Khi bọn gia tướng mở cửa giữa mời bốn vị đại thần vào nhà khách. Sau khi dùng trà nước, bỗng có tên gia tướng bước ra vòng tay bẩm :
- Lệ Thừa tướng dạy tôi ra mời riêng một mình Trung hiếu vương vào trong, người nói chuyện.
Hoàng Phủ Kính thấy thế, trong lòng càng nghi hoặc, liền bảo Thiếu Hoa :
- Con hãy vào yết kiến Lệ Thừa tướng, xem người dạy việc chi.
Lúc ấy, Hoàng Phủ Thiếu Hoa bịnh vừa mới khỏi còn yếu lắm, phải cậy hai tên gia tướng đỡ đi vào. Lệ Minh Đường bước ra cửa phòng chờ nghinh tiếp.
Thiếu Hoa vừa thoáng thấy, toan quỳ lạy, nhưng Lệ Minh Đường cản lại :
- Niên huynh bịnh mới khỏi còn yếu lắm, xin đừng thủ lễ làm gì.
Nói dứt lời, Lệ Minh Đường cùng Thiếu Hoa vào phòng Thiếu Hoa để Lệ Minh Đưòng ngồi trên còn mình ngồi dựa một bên hầu chuyện. Vinh Phát pha trà dâng lên. Lệ Minh Đường nhìn Thiếu Hoa, nói :
- Trước kia niên huynh mạo tấu bảo tôi là nữ lưu nên Thánh thưọng đã có ý quở trách. Kế vừa rồi đây có Mạnh Lệ Quân ở Vân Nam đến. Trong khi chứng nghiệm tại triều thì đã rõ ràng là Mạnh Lệ Quân không sai, cho nên Thánh thượng đã giáng chỉ cho niên huynh nội trong một tháng phải làm lễ thành hôn , mà sao niên huynh lại mật tấu với Hoàng hậu để người âm mưu bảo tôi vẽ tượng Quan Âm rồi cho tôi uống Phiên tửu cho say để mở hia ra xem là lý gì ? May thay lúc đó tôi lại không say mà giả vờ ngủ, để cho khám nghiệm thì quả là nam tử nên Thánh thượng giận lắm, bảo niên huynh hí vũ thiên tử, tội ấy phải trừng trị, còn tôi thì được Thánh thượng ban ơn cho xe ngự liễn đưa về tướng phủ. Hôm qua Thánh thượng giận lắm, mới thân hành đến đây bảo tôi phải làm tờ bảo tấu lên buộc tội niên huynh là khi quân để người trị tội. Nay tôi tuân chỉ sáng mai này sẽ bảo tấu , nhưng tôi cũng nghĩ tình sư đệ , không nỡ hại người mà không cho hay trước. Vì vậy, hôm nay tôi nói đây là để cho niên huynh đề phòng đặng thông báo cho lịnh tỷ hay họa may người tâu xin cho khỏi tội. Vả tôi đây, tuy bất tài, nhưng xưa kia tôi đã thương tình cả nhà niên huynh bị họ Lưu làm điêu đứng, nên mới cố gắng tâu xin cho đặng hồi cung, khiến cha con được gặp gỡ và vinh phong vương tước. Thế mà niên huynh lại chẳng nghĩ, cậy mình là Quốc cựu, toan mưu làm nhục tôi. Vì vậy, nay dù muốn dù không tôi cũng phải bảo tấu, ấy là do niên huynh mà ra, chứ không phải tôi cố ý hại niên huynh đâu, xin niên huynh chớ trách.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nghe nói tưởng thiệt, nghĩ thầm :
« Hèn chi Hoàng hậu không có tin tức gì cho ta hay cả, nếu vậy thì khi khám nghiệm quả người là nam tử rồi. Thế là ta phải tội loạn ngôn rồi ! Sáng mai đây ân nhân ta bảo tấu, chắc chắn ta không tài nào gỡ ra cho khỏi ».
Nghĩ đến đây, Thiếu Hoa lo sợ, mặt mày tái ngắt rồi xây xẩm ngã lăn xuống đất.
Lệ Minh Đường thấy vậy, cười thầm :
« Con người nhát gan đến thế mà lại hay lập mưu chước ».
Nghĩ rồi, bước tới đỡ dậy. Thiếu Hoa hơi tỉnh nhưng chỉ ấp úng nói không ra lời. Lệ Minh Đường mỉm cười và khuyên giải :
- Tôi nói là để thử lòng niên huynh đó thôi, xin niên huynh chớ sợ. Còn độ vài ngày nữa đây thì có Mạnh Lệ Quân thiệt xuất hiện . Chừng ấy vợ chồng sẽ xum hiệp cùng nhau đấy.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nghe nói, mừng rỡ tỏ lời xin lỗi :
- Hôm trước tôi bị đau nặng nên thân mẫu tôi mời vào cung xin đình hoãn việc kết hôn, nhưng không biết người vào đó có làm điều gì xúc phạm đến ân sư, xin ân sư thứ tội cho.
Lệ Minh Đường mỉm miệng cười rồi gọi nữ tỳ bảo đem sâm trà lên cho Thiếu Hoa uống và nói :
- Tôi nói thật đó chớ không phải nói đùa đâu, niên huynh cứ tin tưởng rằng nội trong ba ngày nữa đây, Mạnh Lệ Quân thật xuất hiện đó.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nghe vậy, trong lòng hớn hở, nói :
- Nếu quả thật như lời ân sư dạy thì may mắn cho tôi biết dường nào.
Lệ Minh Đường lại chúm chím miệng cười :
- Xưa nay có bao giờ tôi nói dối với niên huynh đâu ? Chỉ trong ba ngày đây Mạnh lệ Quân xuất hiện, nhưng ngày mai đây tôi sẽ phạm trọng tội, xin niên huynh hãy nói với cha con Mạnh Thượng thơ cùng Võ hiếu vương cố giúp tôi nghe ! Hễ thấy Thánh thượng nổi giận thì mọi người đều đổ xô vào rỗi tấu thì họa may tôi mới thoát khỏi tội chết.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa lấy làm lạ, không hiểu việc chi, liền hỏi :
- Ân sư là một đại thần có uy tín nhất triều đình, lại không bao giờ phạm pháp thì làm gì có tội nặng đến thế, tôi tưởng ân sư nói đùa chớ ?
Lệ Minh Đường nói :
- Việc ấy tôi có thể đoán biết trước nên không bao giờ nói đùa đâu, và tôi e cha con niên huynh cũng khó mà cứu thóat khỏi tội chết. Vậy xin niên huynh khi về phủ hãy kíp sai người vào cung nhờ Hoàng hậu tâu cùng Hoàng Thái hậu nhờ người can thiệp, họa may tôi mới thoát được. Hiện giờ đây niên huynh hãy mau về lo việc cho tôi, còn cha con Mạnh Thượng thơ thì hãy mời ở lại đó, tôi có việc cần bàn luận, xin niên huynh chớ có tiết lộ.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa y lời, Lệ Minh Đường liền gọi hai tên gia đồng đỡ Thiếu Hoa ra nhà khách.
Đến nơi, Hoàng Phủ Thiếu Hoa thuật chuyện lại cho Hoàng Phủ Kinh nghe rồi cha con cùng nhau lên kiệu trở về.
Khi Hoành Phủ Thiếu Hoa ra ngoài, Tố Hoa liền bước vào phòng hỏi Lệ Minh Đường :
- Khi nãy bsao Tiểu thơ lại làm cho chàng kinh hãi tội nghiệp vậy ?
Lệ Minh Đường nói :
- Tuy em nay là người có tội nhưng chỉ dọa có một câu mà làm cho một vị Quốc cựu kinh hồn lạc phách. Thế mới rõ cái oai quyền của một ông Thừa tướng to lớn đến bực nào. Thôi, bây giờ chị hãy lánh mặt đi nơi khác đi.
Tố Hoa vâng lời vội bước ra ngoài.

TOP

Chương 71

Trước mặt cha, Mạnh Lệ Quân tạ tội
Giữa triều chính, Lệ Thừa tướng tâu bày.



Khi Tố Hoa lui ra, Lệ Minh Đường liền sai Vinh Phát ra mời Mạnh Thượng Thơ và Mạnh Gia Linh vào.
Vinh Phát lắc đầu đáp :
- Tôi không dám ra đó đâu !
Lệ Minh Đường gắt :
- Thì mi cứ việc nghe lời ta, không sao đâu mà sợ !
Vinh Phát cực chẳng đã phải vâng lời bước ra nhà khách Mạnh Gia Linh Thoáng thấy, đưa mắt ra dấu bảo Mạnh Sĩ Nguyên . Mạnh Sĩ Nguyên nhìn thấy cũng biết là con Vinh Lang, so với năm xưa có phần lớn hơn và xinh đẹp hơn nhiều.
Vinh Phát chắp tay nói:
- Thừa tướng tôi dạy mời Mạnh Lão gia và Mạnh Học sĩ vào nhà trong.
Hai cha con Mạnh Sĩ Nguyên liền theo chân Vinh Phát vào thơ phòng, Lệ Minh Đường mới ngồi rồi quỳ xuống thưa:
- Đứa con Mạnh Lệ Quân bất hiếu này thọ tội bấy lâu, xin thân phụ và thân huynh tha thứ cho.
Con Vinh Lang cũng lạy thưa :
- Con đây không phải là Vinh Phát mà là Vinh Lang, xin yết kiến lão gia và công tử.
Mạnh Sĩ Nguyên hầm hầm sắc giận, nghiến răng nói:
- Ngày trước giữa triều đình mi tranh biện với ta, miệng lưỡi sắc như đao, thiếu chút nữa là thân già này vương phải tội rồi. Ngày nay, thân mẫu mi vì việc Mạnh Lệ Quân giả ở Vân Nam đến mà bịnh cũ lại tái phát, thế thì muôn sự do tại mi đó .
Lệ Minh Đường nói:
- Trước kia, khi tương nhận, con có dặn rằng nếu cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa hay thì nhất định con không thừa nhận. Huống chi ở lúc ở trong triều, giữa đủ mặt bá quan mà bảo con nhận làm sao được? Nhưng bây giờ con định sáng mai con sẽ dâng biểu xin xải trang. Con đoán biết thế nào Thánh thượng cũng giận dữ, khó mà bảo toàn tánh mạng. Vậy xin thân phụ cà thân huynh hãy ráng sức cứu con.
Mạnh Sĩ Nguyên nói:
- Thánh thượng là người nhân từ, chắc không hề chi đâu, duy chỉ có Lương Thừa tướng là nguy hiểm hơn cả, vì con đã làm dang dở cuộc đời con gái của người, thế nào người cũng làm khó dễ. Hơn nữa, môn sanh của Lương Thừa tướng chiếm đại số trong triều đình mà bảo ta chống trả làm sao cho nổi?
Lệ Minh Đường nói:
- Việc ấy không hề chi, xin thân phụ chớ lo. Vì con gái Lương Thừa tướng chính là Tô Yến Tuyết đó! Nguyên khi trước chị Tô Yến Tuyết hành thích Lưu Khuê Bích thất bại, nên gieo mình xuống Côn Minh trì, may gặp bà Cảnh Phu nhơn vớt lên, nhận làm nghĩa nữ. Chị đính ước cùng con sẽ cùng nhau nâng khăn sửa tráp cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa .
Lệ Minh Đường nói chưa dứt lời thì Tô Yến Tuyết từ ngoài bước vào cúi lạy Mạnh Sĩ Nguyên và thưa:
- Xin lão gia chớ lo, vợ chồng Lương Thừa tướng yêu tôi như con ruột, để tôi cầu xin người, thế nào người cũng thứ dung. Xin lão gia chỉ đề phòng phần Thánh thượng mà thôi.
Mạnh Sĩ Nguyên mừng rỡ, lật đật đỡ Tô Yến Tuyết dậy, rồi nói:
- Nàng đã vì tiện nữ mà liều thân, chịu thiệt thòi một kiếp hồng nhan, nay lại vì tiện nữ mà kêu cầu cứu nữa, ân đức ấy kể sao cho xiết.
Tô Yến Tuyết nói:
- Mẹ con tôi chịu ơn lão gia ngót mười sáu năm trời, làm sao báo đáp cho vừa? Xin lão gia chớ dạy quá lời!
Mạnh Sĩ Nguyên nói:
- Nếu được Lương Thừa tướng dung tình thì ắt xuôi việc, còn Thánh thượng vốn tánh nhơn từ, ta tin chắc người không bắt tội đâu, con hãy an tâm.
Lệ Minh Đường nói!
- Con biết chắc thế nào Thánh thượng cũng bắt tội, xin thân phụ chớ nên thờ ơ, hãy đến nói cùng nhà Hoàng Phủ bảo mau mau báo tin cho Hoàng hậu biết, nhờ người tâu lên Hoàng Thái hậu giáng chỉ ân xá cho thì mới có thể cứu mạng con được. Nhưng thân phụ và thân huynh phải giữ cho kín, kẻo tiết lộ ra thì hư việc.
Mạnh Sĩ Nguyên hỏi:
- Nhưng vì cớ gì mà con định sáng mai này dâng biểu xin cải trang?
Lệ Minh Đường đáp:
- Con làm quan đến mực này và đã mấy lần chấp chánh chủ khảo, môn sanh khắp thiên hạ, tưởng cũng đã mãn nguyện rồi, Nay không cải trang , còn đợi đến chừng nào nữa!
Hai cha con Mạnh Thượng Thơ nhận lời, cùng nhau lên kiệu ra về.
Nhắc qua, khi cha con Hoàng Phủ Kính về phủ, Thiếu Hoa mới thuật rõ mấy lời yêu cầu của Lệ Minh Đường rồi nói:
- Lúc đầu con mới vào thơ phòng. Lệ Thừa tướng làm ra vẻ giận dữ, nhưng sau lại tỏ vẽ vui mừng . Người hứa với con rằng: Nội trong vài ba ngày nữa đây sẽ có Mạnh Lệ Quân xuất hiện. Người bảo con về thưa với thân phụ hãy thông tin vào cung nhờ Hoàng Thái hậu can thiệp hộ. Con đoán chắc hôm nay người đã hồi tâm, muốn cải trang rồi đó.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Ta tin chắc người uống Phiên tửu đã bị tháo giày bại lộ chân tướng rồi, nên bây giờ mới có ý định như vậy. Nhưng nếu đã khám nghiệm biết Lệ Thừa tướng là nữ lưu, sao Trưởng Hoa lại khg báo tin cho ta biết?
Doãn Phu nhơn gật đầu phụ họa:
- Phải đấy, vì xét ra Lệ Thừa Tướng lâu nay có điều gì phạm pháp đâu? Hôm nay bỗng dưng người bảo rằng người sẽ mang trọng tội, thì chắc chắn là cái tội gái giả trai rồi.
Doãn Phu nhơn nói vừa dứt lời, bỗng có nữ tỳ vào báo:
- Có cha con Mạnh Thượng thơ đến.
Hoàng Phủ Kính và Hoàng Phủ Thiếu Hoa vội vàng ra nghinh tiếp vào. Trà nước xong, Hoàng Phủ Kính hỏi:
- Chẳng hay hôm nay thân ông và lịnh lang có việc chi mà lộ vẻ lo lắng lắm vậy?
Mạnh Sĩ Nguyên liền bảo Hoàng Phủ Kính đuổi người nhà ra ngoài hết, đoạn đem hết sự việc nói rõ đầu đuôi cho cha con Hoàng Phủ Kính nghe.
Cha con Hoàng Phủ Kính nghe nói Lệ Minh Đường là Mạnh Lệ Quân định cải trang, và con gái Lương Thừa tướng lại là Tô Yến Tuyết, nên lòng mừng khấp khởi:
- Thế thì cũng không đến nỗi bị Lương Thừa tướng oán trách, còn Thánh thượng vốn tánh nhân từ, chắc không sao đâu.
Mạnh Sĩ Nguyên nói:
- Xưa nay tiện nữ đoán việc gì cũng không sai. Hôm nay nó đoán thế nào Thánh Thượng cũng buộc tội thì tôi e chuyện không phải tầm thường, xin thân ông chớ nên thờ ơ, hãy tin vào cung để nhờ Thái hậu can thiệp giùm mới được.
Hoàng Phủ Kính vâng lời, cha con Mạnh Sĩ Nguyên cáo từ lui về. Hoàng Phủ Kính liền vào trong, nói rõ đầu đuôi cho Doãn Phu nhơn nghe và hối Doãn Phu nhơn phải vào cung gấp để lo việc cứu tánh mạng Mạnh Lệ Quân.
Doãn Phu nhơn nói:
- Bây giờ trời đã gần tối rồi, nếu tôi đi thì sợ không còn kịp nữa, vậy phu quân hãy gấp rút viết thư, sai người vào đó thì nhanh chóng hơn.
Hoàng Phủ Kính khen phải, rồi vội viết thư sai gia tướng đem vào cung trao cho Trưởng Hoa Hoàng hậu. Trưởng Hoa Hoàng hậu tiếp được thư liền phúc đáp ngay cho Hoàng Phủ Kính. Hoàng hậu hứa sẽ bảo tấu củng Hoàng Thái hậu, nhờ người bảo vệ tánh mạng cho nàng.
Lúc ấy, Tô Đại nương biết rõ con gái Lương Thừa tướng là Tô Yến Tuyết thì lòng mừng không xiết. Còn Lưu Yến Ngọc lại buồn rầu lo lắng, sợ lâu nay mình đối xử với Tô Đại nương không khéo, có thể khi mẹ con gặp nhau rồi báo thù mình thì nguy lắm!
Lại nói Lệ Minh Đường và Tố Hoa đợi hết canh một mới dắt nhau ra thú thật cùng Lương Thừa tướng và Cảnh Phu nhơn. Hai ông bà nghe qua , lấy làm ngạc nhiên, cho là một việc quá lạ lùng!
Lương Thừa tướng ngồi suy nghĩ hồi lâu rồi khen:
- Mạnh thị một lòng thủ tiết đến thế quả thật trên đời ít có, còn con ta đây quyết liều một kiếp xuân xanh để báo thù cho họ Mạnh, thì lý do nào ta lại không động lòng thương sao? Nếu vậy thì sáng mai đây ta phải lánh mặt không vào triều, để đợi khi nào việc này được triều đinh giải quyết ổn thỏa, ta sẽ lo liệu cho con ta.
Lương Thừa tướng nói dứt lời, rồi bảo hai người an nghỉ. Cả hai mừng quá, đứng dậy vái dài rồi đi thẳng về thơ phòng.
Cảnh Phu nhơn nói với Lương Giám:
- Mạnh Lệ Quân vì chồng mà thủ tiết, lại ra thân dầu dãi quyết một lòng bảo vệ cho chồng, nghĩ thật đáng khen, còn con gái ta đã vì họ Mạnh báo thù, cam chịu lẻ loi suốt mấy năm trường, cũng thật đáng kính phục thay.
Lương Thừa tướng mỉm cười, nói:
- Con gái ta cũng là kẻ trọng nghĩa, vậy để ta bảo họ Mạnh khi kết duyên cùng Trung Hiếu vương phải để nó ngang nhau, chớ không nên để kẻ khinh người trọng.
Cảnh Phu nhơn cười nói:
- Phu quân nói vậy sao được. Thế thường kẻ đến trước là chị mà kẻ đến sau là em, chứ có bao giờ lại ngang vai?
Lương Thừa tướng cười gằn:
- Phu nhơn nói như vậy tức là phu nhơn không biết gì về cái uy quyền của vị Thừa tướng này cả. Phu nhơn nên biết rằng, đã là con gái của quan Thừa tưóng thì không bao giờ chịu làm thứ thất ai đâu. Nhật định tôi sẽ tâu cùng Thánh thượng , xin người phê chuẩn cho con gái ta làm chánh thất để khỏi phụ lòng hiếu của nó, và ta đây mới thỏa dạ.
Lúc ấy bọn nữ tỳ cũng chạy vào trong , nói cho vợ chồng Khương Nhược Sơn hay. Khưong Nhược Sơn cười ha hả:
- Lệ Thừa tướng là nữ lưu giả dạng nam trang, hèn chi nhan sắc đẹp tuyệt vời, thế mà lâu nay ta không biết chớ!
Tôn Phu nhơn tái mặt nói:
- Nếu Lệ Thừa tướng là Mạnh Lệ Quân thì tất nhiên phải kết duyên cùng Hoàng Phủ Thiếu Hoa , thế thì công trình chúng ta xây dựng bấy lâu nay biến tan theo mây khói! Sao phu quân không lấy thế làm buồn, mà vui cười là ý gì?
Khương Nhược Sơn nói:
- Phu nhơn quả là người không có một chút kiến thức gì hết!Mạnh Lệ Quân vốn một trang kỳ nữ trong thiện hạ, nếu nàng có kết duyên cùng Trung hiếu vương thì cũng xử trí với ta ổn thỏa, chứ cần chi ta phải lo.
Tôn Phu nhơn gật đầu như thức tỉnh, trong lòng cảm thấy vui vui.
Đêm hôm ấy, hai cha con Hoàng Phủ Kính thức dậy hồi cuối canh năm, đến mời cha con Mạnh Sĩ Nguyên vào triều.
Khi vua Thành Tôn lâm triều, Lệ Minh Đường vào phủ phục trước kim giai, tâu rằng:
- Muôn tâu bệ hạ! Hạ thần là Lệ Quân Ngọc xin dâng biểu trần tình, kính trình Thánh thượng ngự lãm!
Vua Thành Tôn nghe tâu, nghĩ thầm:
“Ta tin chắc không khi nào nàng dám trái ý ta đâu”.
Nghĩ đoạn, vua truyền chỉ cho đứng dậy rồi bảo nội giám đem tờ biểu trao cho quan Trực nhựt học sĩ tuyên đọc.
Quan Trực nhựt học sĩ cầm tờ biểu của Lệ Quân Ngọc ra đứng giữa triều, trỗi giọng đọc:
“ Thần là Hữu Thừa tướng Lệ Quân Ngọc, tức là tội thần Mạnh Lệ Quân, lấy làm lo sợ vập đầu khẩn tấu trước bệ, ngưỡng mong Thành Thượng rộng lòng ân xá.
“ Thần thiếp đây vốn người Vân Nam, thuộc dòng Châu thị, cũng là con nhà thế phiệt, nòi giống thơ hương, hộ phận liễu bồ, may được theo đòi nghiên bút.
“Thân phụ thiếp là Mạnh Sĩ Nguyên đã mấy đời ăn lộc nước, muôn thuở chịu ơn vua, vẻ vang chức trọng quyền cao, mãn cao áo dài. Thân mẫu thiếp là Hàn thị, được phong Nhứt phẩm Phu nhơn. Thân huynh Mạnh Gia Linh được vinh thăng đến Lưỡng ban thanh tuyển.
“ Thuở bệ hạ vừa lên ngôi cửu ngũ thì thân phụ thiếp đang về hưu, an dưỡng tấm thân già. Lúc ấy, thần thiếp xuân xanh vừa độ cập kê, tuổi ngọc đang thì đợi giá. Thì có Khuê Bích, thứ tử họ Lưu, cùng với Thiếu Hoa, trưởng Nam nhà Hoàng Phủ, cùng đến xin đính ước kết nghĩa châu trần. Quan Bố chánh Tần Thừa Ân và quan Hoàn lộ tự khanh Cố Hoằng Nghiệp đến trao lời môi chước, đứng làm mai kết thân cho hai họ.
“Thân phụ thiếp là Mạnh Sĩ Nguyên, thấy hai nhà đến thỉnh cầu một lúc, khó quyết đoán việc tơ tóc trăm năm. Bởi thế mới bày ra cuộc thi tiễn cho hai vị tài tử đua nghề. Cậy ba mũi tên thần, duyên nợ rũi may do thiên định. Hoàng Phủ Thiếu Hoa bắn trúng cả ba, chứng tỏ đáng mặt anh tài, chỉ nợ đã về tay, thân phụ thiếp mới thuận vầy duyên Tần Tấn.
“Ngờ đâu Lưu Khuê Bích đem lòng oán hận, sắp đặt mưu gian, làm cho Thiếu Hoa suýt thiệt mạng, nát cửa tan nhà, lưu linh cực khổ; lại cậy thế Lưu Hoàng hậu, nhờ thân phụ cậy người xin giáng chỉ tứ hôn, khiến thần thiếp hổ phận nữ nhi, câu “ tùng nhứt nhi chung” vắn cổ kêu trời sao thấu? Thần thiếp đành phải cải dạng trốn đi. Tuy đã liều thân dấn bước lưu linh, nhưng còn sợ trái mạng vua, gây tai nạn cho thân phụ, nên thần thiếp phải tìm người thay. Nào hay nàng họ Tô đã không chịu se duyên, lại quyết liều thân báo oán. Hổ vì sức liễu bồ vốn yếu, nên mũi bạc kia không giết được kẻ thù, đành giữ vẹn tấm băng trinh , đem sanh mạng phó cho dòng nước bạc.
“May cho người ngay trời chẳng phụ, khiến Cảnh Phu nhơn vớt đặng đem về, Lương Thừa tướng thương tình nhận làm nghĩa nữ. Lúc bấy giờ thần thiếp như chiếc nhạn lạc bầy, bơ vơ nơi khách địa. Áo Du Tử mịt mờ muôn dặm, mong Cao Đường thổn thức năm canh. Phải chăng với Thiếu Hoa kia, kiếp trước có nợ ba sanh, hy vọng sẽ có ngày tái ngộ, nên tấc dạ đinh ninh, hiểm nguy không nản, lao khổ chẳng sờn.
“May thay, đất Hồ Quảng có vị phú thương Khương thị, vốn lòng mến kẻ nho sanh, nên nhận thần thiếp cho làm nghĩa tử, mới có điều kiện rèn luyện sử kinh, rồi may mắn liên trúng tam nguyên, rồng gặp hội thanh vân đắc lộ. Vì mến tài, Lương Thừa tướng mời đến, gả cho thứ nữ Tố Hoa; thần thiếp tưởng tình sư đệ, chẳng dám trái lờinên phải lãnh đồng sàng phận rễ.
“ Ngờ đâu khi hiệp cẩn, tình cờ lại gặp cố nhơn, ơn cũ nghĩa xưa, mới khỏi điều tiết lộ. Từ đó, thần thiếp thong thả ra vào cửa các, vì thấm chịu rất nhiều nên cố đáp đền ân nghĩa, không dám xuất hiện nguyên hình. Thần thiếp tự thấy mình vô nhân vô tước, lại thêm trí thiển tài sơ, nên chẳng bao giờ tự cao tự mãn. Bấy lâu nay vẫn định tâm xây dựng sơn hà, đáp ơn Thánh thượng, đợi lúc về hưu sẽ tố trần sự thật. Nay bỗng dưng chân tình bại lộ, thần thiếp tự thấy thân này mang trọng tội, chiếu luật nước khó bao dung. Chỉ còn biết nhờ lượng biển trời soi xét, dung thứ phận hèn; muôn thuở đội ơn, bằng không , búa rìu xin cam chịu?
“Muôn tâu Thánh thượng!
“ Nay thân phụ thần thiếp, tuổi hạc đã cao, ngày tháng chờ mong gặp mặt trẻ thơ, còn thân mẫu thần thiếp thì nhớ thương, lâm bịnh thang thuốc biết cậy vào ai? Thương lấy cảnh già, tình ô liễu đáp đền trong muôn một. Nếu được thứ dung, thân khuyến mã này nguyện khắc cốt ghi tâm. Thần thiếp cúi đầu khiếp sợ cầu xin, tánh mạng này còn mất là nhờ lượng trên soi xét”.
Nghe xong mấy lời bảo tấu của Mạnh lệ Quân, vua Thành Tôn nghĩ thầm:
“Vì quá yêu nàng, ta đã hạ mình dãi gió dầm mưa, nhịn đói nhịn khát đến nhà nàng, hết lời khuyên bảo có một lời mà nàng quyết không chịu nghe, nhẫn tâm phụ bạc. Than ôi! Ta đã khổ công, té ra vô ích”
Nghĩ đến đây, máu hận sôi lên, vua Thành Tôn nghiến răng trợn mắt, vỗ long án, nạt to:
- Hay cho Mạnh Lệ Quân cả gan thật! Phận liễu bồ nhược chất dám cải dạng nam nhi, khi quân phạm thượng , hí vũ đại thần, tội kia dù banh thây cũng chưa đáng? Nay lại dám múa bút tâu liều, tưởng đâu trẫm không noi theo phép nước mà hành tội ngươi được sao?
Dứt lời, vua lập tức truyền võ sĩ áp lại trói Mạnh Lệ Quân đem ra pháp trường xử trảm.

TOP

Chương 72

Thành Tôn ra lệnh chém Lệ Thừa tướng
Thái hậu giáng chỉ xá Mạnh Lệ Quân



Hoàng Phủ Kính thất kinh, bước ra quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, Chỉ vì họ Mạnh muốn cứu chồng và một lòng thủ tiết, nên bất đác dĩ phải cầu công danh, chớ không phải dám khoe khoang tài học. Vả chăng từ lúc họ Mạnh ra làm quan đến giờ chưa hề Phạm pháp, chỉ có lập đại công mà thôi. Lại nữa, con trai của hạ thần là Hoàng Phủ Thiếu Hoa khi trước đã tình nguyện đợi họ Mạnh về mới chịu thành thân cùng Lưu Yến Ngọc, cho nên đến nay vẫn chưa đồng sàng. Nếu bây giờ họ Mạnh kia chết đi, tức dòng dõi hạ thần phải bị tuyệt, xin bệ hạ thưong tình tha thứ cho.
Mạnh Sĩ Nguyên cũng vập đầu xuống tâu:
- Muôn tâu bệ hạ. Con gái hạ thần vì thủ tiết thờ chồng mà bất đác dĩ phải hành động khi quân. Vả lại, vợ của hạ thần thương yêu con gái lắm, nên từ khi có Mạnh Lệ Quân giả đến nay, bịnh cũ phát lại rất thùy nguy. Xin bệ hạ thương tình tha thứ cho Mạnh Lệ Quân thì vợ chồng của hạ thần mới toàn tánh mạng.
Mạnh Sĩ Nguyên tâu vừa dứt lời thì Mạnh Gia Linh đã quỳ xuống tiếp:
- Muôn tâu bệ hạ. Lão mẫu của hạ thần vì quá thương con gái, nên từ khi Thánh thượng giáng chỉ hạn trong một tháng Trung hiếu vương phải làm lễ thành hôn với Mạnh Lệ Quân giả, thì lão mẫu hạ thần lâm bịnh triền miên; vạn tử nhứt sanh. Nếu nay, bệ hạ đem chém Mạnh Lệ Quân , tất nhiên lão mẫu của hạ thần phải vong mạng. Cúi xin bệ hạ ân tha cho Mạnh Lệ Quân , thì cả nhà của hạ thần đội ơn bệ hạ như trời biển, muôn đời chẳng dám quên.
Mạnh Sĩ Nguyên lại lên tiếnbg tâu tiếp:
- Muôn tâu bệ hạ! Nếu nay con gái của hạ thần chết, tất nhiên vợ của hạ thần phải chết theo và con trai của hạ thần đây vốn thuần hiếu, nên thương em xót mẹ sẽ không tài nào sống được. Xin bệ hạ mở lượng biển trời ân xá và giáng chỉ từ hôn cho, thì hạ thần đội ơn muôn thuở.
Mạnh Sĩ Nguyên tâu vừa dứt lời, những môn sanh của Mạnh Lệ Quân như Dư Toán, Thôi Phàn Phụng, Cừu Huệ Lâm đều quỳ xuống một lượt đồng thanh tâu xin. Nhưng vua Thành Tôn khoa tay, cắt dứt lời tấu phán:
- Nãy giờ các khanh cố tình rỗi tấu, nhưng đó chỉ là tình riêng cá nhân với nhau thôi, chớ không phải chánh luận. Xưa nay công pháp bất vị thân, trẫm quyết không thể nào dung thứ được.
Vua Thành Tôn nói dứt lời, nạt võ sĩ truyền dẫn Mạnh Lệ Quân ra Ngọ môn trảm quyết, nhưng Mạnh Lệ Quân mặt không đổi sắc, ung dung bước theo võ sĩ.
Lúc ấy Hoàng Phủ Thiếu Hoa trong lòng rối loạn, lật đật quỳ xuống để tâu xin, chẳng dè chàng bịnh vừa mới khỏi, lại thêm quá kinh tâm, nên run rẩy ngã lăn ra chết giấc, đôi mắt trợn ngược, hàm răng cắn chặt, tay chân cứng đờ. Hoàng Phủ Kính kinh hồn lạc phách, ôm Thiếu Hoa vào lòng, khóc rống lên:
- Con ôi! Hãy mau tỉnh dậy, nếu con có bề gì thì chắc cha đây không thể nào sống nổi con ôi.
Vua Thành Tôn thấy tình cảnh như vậy, trong lòng cũng hơi khiếp, liền hối nội giám lấy nhơn sâm đem đổ cho Thiếu Hoa . Nội giám vâng lịnh. Trong giấy phút, Thiếu Hoa cựa mình tỉnh dậy.
Vua Thành Tôn chưa kịp phán lời chi, đã thấy nội giám quỳ xuống tâu:
- Muôn tâu bệ hạ. Có chiếu ân xá của Hoàng Thái hậu đến.
Vua Thành Tôn xem chiếu ân xá của Hoàng Thái hậu, rồi nghĩ thầm:
“Ta vì chút tình riêng mà nóng giận, chứ xét cho kỹ thì không nên bắt tội. Nhưng nàng đã không kể đến cái công dầm mưa dãi gió của ta hôm ấy thì quả là con người bạc tình! Nếu nay ta tha nàng, thế nào nàng cũng cười thầm ta”.
Nghĩ rồi, vua Thành Tôn truyền chỉ:
- Nay vì có lệnh của Hoàng Thái hậu, trẫm phải tạm xá tội cho Mạnh Lệ Quân, hãy đem giam vào ngục thất, chờ ba ngày sau sẽ đem hành hình.
Võ sĩ y lệnh, còn vua Thành Tôn thì tuyên bố bãi triều, di giá hồi cung.
Lúc ở nhà, Mạnh Lệ Quân đã đoán biết trước thế nào mình cũng bị giam nên nàng đem con Vinh Lang theo vào trong ngục thất để hầu hạ nàng. Thủ ngục quan bèn dọn riêng một căn phòng cho hai thầy trò ở.
Khi bãi triều, Mạnh Sĩ Nguyên vội vào ngục thăm Mạnh Lệ Quân và khuyên giải:
- Con chớ sợ hãi, để sau ba ngày đây chúng ta sẽ tìm cách bảo tấu cho con.
Mạnh Lệ Quân lại căn dặn Mạnh Sĩ Nguyên:
- Khi thân phụ về nhà, chớ nên nói với thân mẫu con rằng con bị giam lại trong ba ngày rồi mới đem ra hành quyết. Người có thể buồn rầu, nguy đến tánh mạng!
Mạnh Sĩ Nguyên gật đầu khen phải, rồi lui về phủ. Vừa về đến nhà, Hàn Phu nhơn đã hỏi:
- Chẳng hay việc Mạnh Lệ Quân dâng biểu xin cải trang ra thế nào?
Mạnh Sĩ Nguyên thuật lại đầu đuôi, nhưng chỉ nói giam Mạnh Lệ Quân lại trong ba ngày sẽ giải quyết sau, chứ không nói đến việc hành hình, thành thử Hàn Phu nhơn cũng an lòng. Còn Tố Hoa khi hay được tin ấy thì khóc òa lên, nói:
-Xưa nay hai mẹ con tôi chịu ơn họ Mạnh rất dày, nếu nay Mạnh Tiểu thơ có bề gì, tôi đây cũng không thể nào sống một mình được!
Lương Thừa tướng liền khuyên giải:
- Mạnh thị đã được hoãn cấm vào ngục, tất nhiên tánh mạng chẳng hề chi, con chớ nhọc lòng lo sợ.
Tố Hoa vội vã vào phòng sửa soạn mùng nệm, bạc tiền , thuốc men cùng các vật dụng , sai gia tướng đem thẳng vào ngục trao cho con Vinh Lang để phòng ứng dụng.
Mạnh Lệ Quân thấy vậy vô cùng cảm kích, lên tiếng khen:
- Dầu cho vợ chồng thiệt chưa chắc đã cư xử được như vậy, nàng đối với ta thật tử tế quá!
Nhắc qua cha con Hoàng Phủ Kính về đến phủ đã thấy Doãn Phu nhơn và Tô Đại nương đón hỏi. Hoàng Phủ Kính thuật rõ đầu đuôi cho nội nhà nghe. Giang Tam Tẩu nghe nói không bằng lòng, vội vào trong phàn nàn với Lưu Yến Ngọc:
- Ai bảo tiểu thơ bày diệu kế làm chi cho người ta vào tâu cùng Hoàng hậu cởi giày khám nghiệm. Bây giờ đây, nếu sự việc êm xuôi thì Tô Yến Tuyết kia cũng trên bực tiểu thơ rồi đó!
Lưu Yến Ngọc đáp xuôi:
- Ta chỉ cầu cho yên phận thì thôi, chớ nên oán trách.
Nói qua Hoàng Thái hậu, khi ban chiếu ân xá, sai nội giám đem vào triều thì một lát sau thấy nội giám về tâu:
- Thánh thượng chưa chịu ân xá, chỉ truyền đem giam Lệ Thừa tướng vào ngục thất, đợi ba ngày sau sẽ đem ra hành hình.
Trưởng Hoa Hoàng hậu nghe nói mặt mày biến sắc. Thái hậu hiểu ý, liền tỏ lời khuyên nhủ:
- Hoàng hậu! Con đang mang thai trong người, chớ nên ngồi lâu bất tiện, vậy con hãy về cung an nghỉ, việc họ Mạnh đã có ta đây. Bề gì Thánh thượng phải tha thứ, con chớ nhọc lòng lo lắng.
Trưởng Hoa Hoàng hậu tâu:
- Cả nhà Hoàng Phủ chịu ơn họ Mạnh rất dày, nếu nay họ Mạnh chưa được tha, thì làm sao con có thể an tâm trở về cung được.
Trưa hôm ấy, Hoàng Thái hậu hay tin vua Thành Tôn đã về cung, liền sai nội giám triệu vua đến bảo:
- Tuy Mạnh Lệ Quân là một nữ lưu, song tài năng xuất chúng . Chỉ một tay nàng đã làm cho tổ quốc thanh bình, triều thần hòa thuận, dẹp được gian thần, giữ yên bờ cõi. Còn ta đây được sống sót đến ngày hôm nay cũng nhờ ơn nàng ra tay cứu chữa. Hơn nữa, nàng là một nữ nhi trinh liệt, trên đời ít có, đáng cho mọi người khâm phục. Con đã làm bực thánh quân, phải có tấm lòng rộng rãi, kíp tha nàng đi mới phải, đồng thời cho phép nàng được kết duyên cùng Hoàng Phủ Thiếu Hoa . Cớ sao con lại đem nàng giam cầm vào ngục thất, chính mẹ đây cũng không biết con có ý gì mà hành động như vậy.
Vua Thành Tôn lúng túng không biết trả lời sao cho phải, đành chấp tay thưa:
- Con xin vâng mạng mẫu hậu để sáng mai con sẽ tha nàng.
Trưởng Hoa Hoàng hậu thấy vua Thành Tôn bằng lòng , liền đứng dậy tạ ơn rồi lui về cung, còn vua Thành Tôn trở ra Thiên điện, ngồi nghĩ thẹn thầm:
“Mình là một vị Thiên tử mà lại tham tình trăng gió, đến khi không thực hiện được lại đem lòng oán hận, ỷ quyền uy giam người vô tội, thì làm sao thiên hạ phục ta được”.
Càng nghĩ, vua càng cảm thấy hổ thẹn, nên sáng hôm sau vua không ngự ra triều, chỉ thảo chiếu sai nội giám đem vào ngục xá tội cho Lệ Minh Đường.
Nội giám vâng lịnh, lãnh chiếu, lên ngựa thẳng vào ngục thất, ngục quan liền dọn bàn hương án cho Mạnh Lệ Quân tiếp chỉ.
Chiếu chỉ như sau:
“Thừa tướng Lệ Quân Ngọc nguyên là nàng Mạnh Lệ Quân giả trang, chiếu theo phép nước thì tội ấy khó dung, lẽ ra phải xử quyết, để răn kẻ khác. Nhưng xét vì họ Mạnh có công với xã tắc, mấy phen làm cho quốc thái , dân an, lại rành nghề y học, đã từng cài tử hoàn sanh cho Hoàng Thái hậu , rộng lượng tha thứ cho được toàn sanh vô tội.
“Cho phép Mạnh Sĩ Nguyên được đem Mạnh Lệ Quân về gả cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa làm chánh thất. Hạn đến ngày ba mươi tháng tám, phải cử hành xong lễ thành hôn.
“ Còn nàng Mạnh Lệ Quân giả ở Vân Nam cũng được ân xá cho vô tội, các đồ sính lễ phải giao trả lại cho Vương phủ.
Sau khi nội giám đọc chiếu xong, Mạnh Lệ Quân cúi lạy tạ ơn. Rồi nội giám lại đem tờ chiếu ấy đến trình với Hạng Long.
Hạng Long từ lúc hay tin Mạnh Lệ Quân thiệt xuất hiện thì nghĩ lấy làm hối hận, sợ hãi vô cùng, muốn trốn thoát để tránh tai vạ, nhưng nghĩ lai lịch của mình đã rõ ràng, nếu có trốn cũng không khỏi, nên buộc lòng phải ở đó chờ triều đình phân xử. Cho nên khi Hạng Long tiếp đặng chiếu ân xá thì lòng mừng khấp khởi, bèn cậy An Tri huyện lo thương nghị cùng Doãn Thượng Khanh đặng giao trả đồ sính lễ.
Lâu nay, An Tri huyện được Hạng Long hậu đãi nên cũng ráng sức lo cho xong xuôi công việc. Lúc bấy giờ, Hạng Long nghĩ giận cho vợ chồng Hầu Ngũ lắm, vì hắn xúi giục khiến cho mình tham phú quý, chuốc lấy cái nhục vào thân.
Sau đó Hạng Long gom góp tiền bạc, trở về quê vũ an phận làm ăn. Về sau, nghe đâu Hoàng tử của nước Triều Tiên đến mua nàng Hạng Nam Kim về làm vợ. Thế là cái ước vọng lấy chồng vương tước của nàng cũng được đắc kỳ sở vọng.
Nhắc lại khi Mạnh Sĩ Nguyên hay tin Mạnh Lệ Quân được tha rồi, vội vã sai gia tướng đem kiệu rước về, đồng thời gởi tặng cho Thủ ngục một trăm lượng bạc.
Khi Mạnh Lệ Quân về đến nơi, Hàn Phu nhơn chạy ra ôm vào lòng khóc nức nở. Sau đó, Mạnh Lệ Quân vào phòng cải dạng nữ trang rồi bước ra làm lễ tương kiến.
Phương thị thấy thế mỉm cười, nói:
- Cô nưong làm việc gì cũng lanh lợi hơn người, nhưng cớ sao đã đến bây lớn mà chưa xỏ lỗ tai.
Hàn Phu nhơn cười, rước lời đáp:
- Chỉ vì thuở bé nó hay sợ đau nên không nỡ xỏ , nay nó đã trưởng thành, dù có đau cũng phải ráng chịu, chứ chẳng lẽ để vậy thì sao cho ra con gái?
Nói rồi, bà ta lấy đồ xỏ lỗ tai cho Mạnh Lệ Quân. Lúc ấy con Vinh Lang cũng đã cải trang xong, nội nhà xúm lại chuyện trò vui vẻ.
Mạnh Lệ Quân nói với Mạnh Sĩ nguyên và Mạnh Gia Linh:
- Xin thân phụ và thân huynh hãy mau mlau qua mời cha con Võ hiếu vương qua tạ ơn Lương Thừa tướng , vì người đã trọng đãi con bấy lâu nay, với lại con gái người là Tô Yến Tuyết đã cùng con tình nguyện thờ một chồng là Hoàng Phủ Thiếu Hoa, vậy thân phụ cũng nên nói trước.
Mạnh Sĩ Nguyên khen phải, rồi cùng Mạnh Gia Linh lên kiệu ra đi.
Nói về Tô Hoa, từ khi Mạnh Lệ Quân bị giam vào ngục thất, nàng buồn rầu khôn xiết, lúc nào cũng khóc lóc không ngưng giọt lệ, nên khi Lương Thừa tướng hay tin Mạnh Lệ Quân được ân xá và cho phép kết duyên cùng Trung hiếu vưong thì lật đật về nói cho Tố Hoa hay, Tố Hoa mừng rỡ thưa:
- Con đã tình nguyện cùng tiểu thơ cùng nhau thờ một chồng, vậy mong nhờ nghĩa phụ tác hợp cho.
Lương Thừa tướng nói:
- Để rồi đây ta sẽ vào tâu cùng Thánh thượng giáng chỉ cho con được lmà chánh thất.
Thừa tướng nói đến đây, bỗng thấy nữ tỳ vào báo:
- Có cha con Võ hiếu vương và cha con Mạnh Thượng thơ xin vào yết kiến.
Lương Thừa tướng lật đật chạy ra nghinh tiếp vào phân ngôi chủ khách, tiếp đãi ân cần. Trà nước xong, Mạnh Sĩ Nguyên lên tiếng nói:
- Bấy lâu nay tiện nữ lừa dối Thừa tướng, thật tội ấy rất nặng. Nay Thừa tướng thương tình xá tội cho, nên cha con tôi đến đây hầu bái tạ.
Nói rồi, quỳ mọp xuống đất. Cha con Võ hiếu vương cùng đồng quỳ xuống nói:
- Con dâu nhà Hoàng Phủ tôi vẫn đắc tội cùng Thừa tướng , nay chúng tôi cùng đến đây tạ tội xin Thừa tướng tha thứ cho.
Lương Thừa tướng thấy vậy, liền quỳ xuống đáp lễ rồi cùng đứng dậy mời ngồi. Đoạn, Lương Thừa tướng nói:
- Tôi không ngờ hai nàng đều là kẻ trinh bạch, trên đời ít có, lại nguyện thờ chung một người quân tử. Tôi đây cũng lấy làm hân hạnh, được ngưòi rể như Trung hiếu vương thì còn gì vui sướng cho bằng. Vậy để tôi vào tâu cùng Thánh thượng đặng xin người giáng chỉ tứ hôn.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa đáp:
- Mong ơn Thừa tướng thương tình, chớ kẻ hèn này đâu dám sánh vai cùng một vị thiên kim tiểu thơ, con của Thừa tướng.
Lương Thừa tướng vuốt râu cười nói:
- Việc lương duyên là do nơi trời định nên mới có hoàn cảnh đặc biệt đến thế, hà tất Trung Hiếu vương phải khiêm nhường làm gì?
Hoàng Phủ Kính và Mạnh Sĩ Nguyên đồng đứng dậy nói:
- Nếu Thừa tướng đã có lòng cố chấp, xin hãy nhận cho Trung hiếu vương làm lễ.
Hai người nói vừa dứt lời , đã thấy Hoàng Phủ Thiếu Hoa khép nép bước đến lạy Lương Thừa tướng. Lương Thừa tướng đỡ chàng dậy rồi cùng với Hoàng Phủ Kính và Mạnh Sĩ Nguyên làm lễ thân gia. Đoạn cùng nhau an tọa, chuyện trò thân mật hồi lâu mới cáo từ ra về.

TOP

Chương 73

Lương Thừa tướng dâng biểu gả con.
Mạnh Lệ Quân vào cung cảm tạ.



Hai cha con Võ Hiếu vương về đến phủ, thuật chuyện lại cho nội nhà nghe. Tô Đại nương nghe qua mừng lắm, vì hoàn cảnh xui khiến, may mắn tự nhiên mình được làm nhạc mẫu một vị Vương tước, còn Lưu Yến Ngọc tỏ vẻ buồn rầu.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa thấy vậy, nói với Lưu Yến Ngọc:
- Bấy lâu nay tôi phụ bạc giai kỳ của phu nhơn, ngày nay may mắn được sum hiệp một nhà, tất nhiên phu nhơn sẽ được vẹn lời ước cũ đấy.
Nói xong, bèn truyền nữ tỳ bày tiệc, vợ chồng ăn uống chung vui.
Nói qua Lương Thừa tướng, đợi khách về, người viết một đạo biểu văn dâng lên Thiên tử. Lương Thừa tướng viết như sau:
“Tả Thừa tướng Lương Giám này vập đầu trước bệ, kính cẩn tâu xin Thánh thượng giáng chỉ tứ hôn:
“ Chỉ vì thứ nữ của hạ thần là Tố Hoa, nguyên là Tô Yến Tuyết, con của một nhà hàn sĩ ở Vân Nam tên là Tô Tín Nhơn mất sớm, Yến Tuyết phải theo mẹ đến ở cùng Mạnh Sĩ Nguyên. Sau khi Mạnh Lệ Quân trốn đi, Mạnh Sĩ Nguyên mới đem Tô Yến Tuyết thay vào gả cho Lưu Khuê Bích, Tô Yến Tuyết không chịu, liều mình nhảy xuống sông. Lúc ấy vợ của hạ thần là Cảnh thị đi thuyền qua Quý Châu, vớt được đem về nuôi, nhận làm nghĩa nữ.
Về sau, hạ thần kén Lệ Quân Ngọc làm rể , nuôi ở trong nhà ngót ba năm. Nay rõ ra Lệ Quân Ngọc là nữ lưu phụng chỉ vu quy. Nếu hạ thần đem Tố Hoa gả cho người khác, thì mang tiếng là cải giá, vì thế đành phải gả cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa. Nhưng hạ thần đang làm Thừa tướng, chẳng lẽ con mình chịu làm lẻ mọn, nên phải vập đầu trước bệ tâu xin Thánh thượng giáng chỉ cho con gái của hạ thần được ngang vai cùng họ Mạnh, đồng thời một chồng là Hoàng Phủ Thiếu Hoa, thì mới khỏi mất thể diện.
“Còn việc hạ thần kén lầm Lệ Quân Ngọc làm rể, đến sau lại ám muội tranh biện với Hoàng Phủ Thiếu Hoa giữa triều, nay rõ ra biết mình có tội, dù có bị tội hạ thần cũng cam chịu vậy”.
Lương Thừa tướng viết rồi, vào triều trao cho Thông chánh tư dâng lên vua Thành Tôn.
Vua Thành Tôn xem qua tờ biểu ấy, liền lấy bút phê:
“Con gái của Lương Thừa tướng là Tô Yến Tuyết, ngày trước Hoàng Phủ Thiếu Hoa đã tâu xin phong tặng rồi, nên nay trẫm chuẩn tấu, cho phép Tô Yến Tuyết được cùng Mạnh Lệ Quân kết duyên với Hoàng Phủ Thiếu Hoa chung một ngày, và không được phân ngôi thứ hơn kém nhau!”.
Vua Thành Tôn phê rồi, cho Thông chánh tư đem đến tướng phủ trao tận tay Lương Thừa tướng. Lương Thừa tướng cho cả nhà xem, ai nấy đều mừng rỡ. Sau đó, Lương Thừa tướng qua báo tin cho Mạnh Thượng thơ hay.
Hôm sau, Mạnh Lệ Quân trang điểm lộng lẫy, lên kiệu thẳng đến Ngọ môn xin vào bái yết Thánh thượng để tạ ơn.
Vua Thành Tôn nghĩ thầm:
“Hôm nay nàng đã cải trang, ta cũng muốn xem dung mạo của nàng, song sợ triệu nàng vào đây, thế nào nàng cũng hổ thẹn tội nghiệp, chi bằng để ta truyền chỉ cho nàng vào yết kiến Hoàng Thái hậu .
Mạnh Lệ Quân đoán biết ngay ý vua, nên nàng thầm thán phục vua lắm. Nàng liền theo chân nội giám vào Vạn Thọ cung .
Lúc ấy có Trưởng Hoa Hoàng hậu ở tại đó. Sau khi được lệnh Hoàng Thái hậu cho vào, Mạnh Lệ Quân vào lạy tâu:
- Muôn tâu Hoàng Thái hậu, thần thiếp phạm tội chết, nhờ Hoàng Thái hậu ban ơn cứu cho toàn sanh, ơn tái tạo ấy thần thiếp xin bái tạ.
Hoàng Thái hậu cho phép đứng dậy rồi cất tiếng khen:
- Làm người giữ được tiết sạch giá trong như nàng, quả thật trên đòi ít có. Nàng đã có công cứu chữa cho ta thì nàng phải được tha là phải lẽ vậy.
Sau đó, Mạnh Lệ Quân quay qua bái yết Trưởng Hoa Hoàng hậu. Hoàng hậu đỡ dậy nói:
- Cả nhà tôi đền nhờ một tay nàng, ngày nay mới đặng sum hiệp và vinh hiển. Hơn nữa, hôm nay chúng ta đã là một nhà thân thích với nhau rồi, hà tất phải triều kiến làm gì!
Dứt lời, Hoàng hậu mời Mạnh Lệ Quân ngồi rồi truyền cung nữ dâng trà lên uống. Trưởng Hoa Hoàng hậu cười nói:
- Nếu không bày tiệc họa tượng Quan Âm và ban Phiên tửu thì ngày nay tôi đâu được một người em dâu mỹ lệ như vầy? Quả là nhờ đức Quan Âm ban phước đó!
Mạnh Lệ Quân cũng cười đáp:
- Đó chẳng qua là nhờ lòng tốt của Hoàng Thái hậu và Hoàng hậu vậy.
Câu chuyện vừa đến đây, bỗng thấy nội giám vào tâu:
- Có Thánh thượng đến.
Hoàng Thái hậu bèn truyền chỉ mời vào. Trưởng Hoa Hoàng hậu và Mạnh Lệ Quân vội vã quỳ xuống nghinh tiếp. Vua Thành Tôn truyền bảo cung nữ đỡ dậy. Hoàng Thái hậu thấy vậy phán bảo:
- Ta cho phép các con được theo lễ thường trong nhà mà tiếp đãi nhau.
Vua Thành Tôn vâng mạng, sang ngồi nơi phía tây, còn Mạnh Lệ Quân ngồi dựa bên Trưởng Hoa Hoàng hậu. Vua Thành Tôn thấy Mạnh Lệ Quân mình hạc xương mai, dung nghi yểu điệu, còn Trưởng Hoa Hoàng hậu thì dù sao cũng con nhà võ tướng , nên có nhiều đường nét hơi thô, không thể bì kịp
Vua Thành Tôn cười nói với Mạnh Lệ Quân:
- Ngày nay Lệ tiên sanh cải trang, trẫm nghĩ tiếc thay cho cái công liên trúng tam nguyên, làm quan đến chức Thừa tướng, lại mấy phen làm chủ khảo, biết bao nhiêu người mưu cầu mà không được, thế mà ngày nay công danh đã trôi theo dòng nước cả rồi; trẫm đây cũng buồn vì mất hết một vị hiền thần.
Mạnh Lệ Quân cúi gầm mặt xuống , chỉ mỉm cười chớ không đáp:
Hoàng Thái hậu nói với vua Thành Tôn:
- Ta không có con gái, vương nhi cũng không có em gái, vậy bây giờ ta muốn nhận Mạnh Lệ Quân đây làm con, phỏng có được không?
Vua Thành Tôn ngẫm nghĩ rồi cười đáp:
-Mẫu hậu làm như vậy phải lắm đấy.
Nói dứt lời, vua Thành Tôn lập tức truyền nội giám trưng bày hương án đặng làm lễ tế cáo thiên địa.
Thái hậu tự thân thắp hương khấn vái. Khấn xong, Mạnh Lệ Quân theo lễ mẹ con lạy Hoàng Thái hậu, và theo lẽ anh em lạy vua Thành Tôn; đồng thời theo lẽ chị em dâu, nàng lạy Trưởng Hoa Hoàng hậu.
Sau khi làm lễ xong, ai nấy đều ngồi xuống ghế. Hoàng Thái hậu nói:
- Con vốn tinh thông y thuật, vậy ta đặt cho con là Bảo Hòa Công chúa. Khi ra vào trong cung con được phép dùng loan giá và ngũ hạc triều thiên kiệu. Nếu trong triều có gặp việc chi khó khăn, con được phép xử đoán, ta còn ban cho một cây Trạch vọng tiên để con được phép đánh những kẻ nịnh thần phạm phép.
Mạnh Lệ Quân quỳ lạy tạ ơn, Vua Thành Tôn nhớ câu nam nữ hữu biệt, nên phải cáo từ lui ra.
Hoàng Thái hậu truyền bày yến tiệc thết đãi. Trong bữa tiệc, Mạnh Lệ Quân kể lại sự tình trong thời gian luân lạc.
Hoàng Thái hậu tắc lưỡi khen:
- Thân gái mà dám xông pha bước đường muôn dặm, thật quả là bực nữ lưu hào kiệt.
Yến tiệc kéo dài đến chiều mát mới mãn, Mạnh Lệ Quân đứng dậy cáo từ trở về phủ, Trưởng Hoa Hoàng hậu cũng lui về cung.
Hôm sau, vua Thành Tôn lâm triều, vinh thăng cho Binh bộ Thượng thơ Doãn Thượng Khanh lên làm Hữu Thừa tướng, còn con của Lương Thừa tướng là Lương Trấn Lân thế vào ngôi Lại bộ Thượng thơ.
Hôm ấy Tô Đại nương cũng đến nhà Lương Thừa tướng để tạ ơn người đã có công nuôi dưỡng con gái mình bấy lâu. Khi hai mẹ con gặp nhau, nỗi vui mừng kể sao cho xiết. Cảnh Phu nhơn toan bày tiệc khoản đãi thì Tô Đại nương xin phép cáo từ trở về Mạnh phủ.
Vừa trông thấy Tô Đại nương , Mạnh Lệ Quân đã chạy đến mừng rỡ và nắm tay xin lỗi:
- Bấy lâu nay, tôi đã trót làm lỡ cái duyên giai kỳ của lịnh viên? Xin Đại nương tha thứ cho.
Tô Đại nương nói:
- Tiện nữ còn khờ dại, được tiểu thơ dạy bảo cho bấy lâu thật là một việc may mắn cho mẹ con tôi biết bao, chớ có lỗi chi đâu.
Sau đó, Hàn Phu nhơn bày tiệc khoản đãi, cả nhà cùng nhau ăn uống, chuyện vãn, vui cười cho dến chiều mới mãn, Tô Đại nương cáo từ trở về Vương phủ.

TOP

Chương 74

Gái tiết trinh, toại nguyện mối tình chung.
Người trung hậu, được hưởng nhiều hạnh phúc.



Giang Tấn Hỉ đưa hài cốt Lưu Bích Khuê về Vạn Nam mai táng xong xuôi, lần dò trở lại Vương phủ vào khoảng thượng tuần tháng tám.
Đến nơi, hắn hay tin Hoàng Phủ Thiếu Hoa được thành hôn thì lòng mừng khấp khởi, nhảy nhót reo lên:
- Ừ! Có như vậy thì mới gọi là trời cao kia có mắt chớ.
Đến ngày mười hai, vua thành Tôn truyền chỉ cho quan Lễ bộ Thượng thơ lo sửa soạn hôn lễ, đặng Bảo Hòa Công chúa kết duyên cùng Trung hiếu vương, đồng thời giáng chỉ gia phong cho trai tài gái sắc như sau:
“Nay trẫm đã truyền chỉ cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa cùng Bảo Hòa Công chúa được hoàn hôn, thì các lẽ về việc nhân hôn đều giao cho lục bộ cửu khanh chiếu theo lễ phụng tống.
Trẫm gia phong cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa làm Bảo Hòa Phò Mã, còn Bảo Hòa Công chúa đã được phong làm Chánh thất Vương phi rồi nên nay trẫm phong cho Tô Yến Tuyết làm Đông viện Nhứt phẩm phu nhơn, cha người là Tô Tín Nhơn hàm phong làm quan Lộc tự chánh khanh, mẹ là Đỗ thị được gia phong làm Tam phẩm Thục nhơn.
Lưu Yến Ngọc được gia phong làm Tây viện Nhứt phẩm phu nhơn . Trẫm còn ban cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa một cái đại hồng mãng long bào và một sợi đai ngọc. Sau khi hoàn hôn, trẫm cho miễn một tháng khỏi vào triều”.
Lúc bấy giờ, quan Bố chánh Tần Thừa Ân đã được vinh thăng chức Tuần phủ Vân Nam, nay nhân về kinh có việc , nên Hoàng Phủ Kính nhờ Tần Thừa Ân cùng Doãn Thượng Khanh làm mai nhơn chọn ngày tốt đem đồ sính lễ đến hai nhà Lương, Mạnh.
Thấm thoát đã đến ngày nghinh hôn, Hoàng Phủ Thiếu Hoa mặc áo cửu long đại hồng bào, cỡi con ngựa bạch câu, trông oai phong lẫm lẫm và đẹp trai như Phan An tái thế. Lại sắp đặt một bộ loan giá để cho Bình giang hầu Hùng Hiệu và các bạn đồng niên theo phù rể, còn các quan thảy đều cỡi ngựa, rầm rộ kéo sang hai nhà Lương , Mạnh rước dâu.
Ban đầu, đến nhà họ Mạnh rước Mạnh Lệ Quân về trước. Người ta thấy Mạnh Lệ Quân ngồi kiệu ngũ hạc triều thiên, hai bên có thế nữ theo hầu rất đông, dân chúng đi xem đông như hội. Ôi! Đám cưới của một bậc vương tước, tưởng không gì linh đình cho bằng.
Thiếu Hoa rước Mạnh Lệ Quân về rồi, mới đem kiệu ấy trở qua rước Tô Yến Tuyết về hiệp nhau làm lễ cáo thiên địa.
Khi đến giờ hiệp cẩn, Hoàng Phủ Thiếu Hoa bước ra đại diện hiệp cnùg Võ hiếu vương và Hữu Thừa tướng Doãn Thượng Khanh lo tiếp ađ’i các quan triều thần.
Yến tiệc vừa cử hành thì đờn nhạc cùng trỗi lên, xướng hát linh đinh, thật là một cuộc vui chưa từng thấy.
Nói qua Lưu Yến Ngọc vốn người chất phát hiền lành, nên trong lúc ấy nàng ngồi một mình nghĩ thầm:
“Hai vị phu nhơn đây chắc không khỏi căm hận vong huynh ta thuở xưa, lại hôm nay hai người quyền thế rất lớn, ta khó lòng chung sống với hai người được, chi bằng bây giờ ta đến xin lỗi trước thì hay hơn”.
Nghĩ đoạn, Lưu Yến Ngọc kêu hai đứa nữ tỳ đi với mình qua Bích Loan cung.
Lúc ấy, Tô Yến Tuyết đã cởi áo mạng phụ rồi, chỉ mặc chiếc áo lụa trắng thôi. Khi nghe tỳ nữ vào báo, Yến Tuyết lật đật đứng dậy nghinh tiếp .
Lưu Yến Ngọc vừa đến trước mặt Tô Yến Tuyết đã quỳ xuống nói:
- Tôi đến đây hầu bái tạ phu nhơn , xin phu nhơn rộng lòng tha tội cho vong huynh tôi thuở trước.
Tô Yến Tuyết thấy vậy thất kinh, vội vã quỳ xuống đáp lễ, nói:
- Tôi đây chỉ là con nhà thứ dân, còn phu nhơn còn phu nhơn là con nhà quốc thích, sao phu nhơn lại thủ lễ quá như vậy, tôi đâu dám.
Lưu Yến Ngọc thấy Tô Yến Tuyết có lòng khiêm tốn như vậy mừng rỡ vô cùng, liền tỏ lời mời Tô Yến Tuyết cùng qua Loan Phụng cung yết kiến Mạnh Lệ Quân.
Tô Yến Tuyết gật đầu khen phải, rồi hai nàng cùng dắt nhau đi. Đến nơi, Mạnh Lệ Quân vừa trông thấy liền bước ra niềm nở nghinh tiếp. Hai nàng liền quỳ xuống làm lễ, Mạnh Lệ Quân bước tới đỡ dậy mời ngồi, rồi nói với Tô Yến Tuyết:
- Bấy lâu nay tôi làm dang dở cái duyên giai kỳ của chị, thật tôi rất có lỗi.
Rồi nàng quay qua nói với Lưu Yến Ngọc:
- Bấy lâu nay hiền muội đã vì tôi mà mà phụng dưỡng cha mẹ chồng, thật ơn ấy tôi mang rất nhiều.
Nói rồi Mạnh Lệ Quân hối nữ tỳ đi mời Tô Đại nương vào để bái yết, Tô Yến Tuyết cản lại nói:
- Thân mẫu tôi có tài đức chi mà nhị vị phu nhơn phải thủ lễ lắm vậy?
Mạnh Lệ Quân chỉ mỉm cười không đáp, cứ hối nữ tỳ phải đi mời Tô Đại nương vào cho kỳ được. Một lát sau, Tô Đại nương vào, Mạnh Lệ Quân lễ phép mời bà ta ngồi trên ghế, rồi nàng lạy tạ đền ơn người đã nuôi nấng mình từ lúc trước.
Tô Đại nương hết sức từ chối nhưng không được, đành phải ngồi cho Mạnh Lệ Quân làm lễ.
Sau đó, Mạnh Lệ Quân nắm tay hai nàng , nói:
- Từ nay chúng ta nên gọi nhau bằng chị em mới phải.
Tô Yến Tuyết và Lưu Yến Ngọc mừng rỡ, đồng thanh nói:
- Chị có lòng tốt như vậy, chúng em xin vâng mạng!
Lúc ấy đủ mặt các quan triều thần tại nhà khách, họ ăn uống, vui say mãi đến xế chiều mới giải tán.
Khi khách về hết, Hoàng Phủ Thiếu Hoamới vào Loan Phụng cung uống rượu cùng Mạnh Lệ Quân. Vừa bắt chén , Thiếu Hoa vừa tỏ lời xin lỗi:
- Trước kia, chỉ vì tôi vâng mạng quân vương và song thân nên mới cưới Lưu Yến Ngọc, nhưng tôi vẫn biết tôi làm như vậy là có tội với phu nhơn nhiều lắm! Xin phu nhơn bỏ qua cho!
Mạnh Lệ Quân mỉm cười, đáp :
- Tôi cũng khá khen cho phu quân đã có vợ mà đành chịu chăn đơn, gối chiếc bấy nhiêu lâu ! Tôi vô cùng cảm kích, vậy hôm nay là ngày vui nhất đời của đôi ta, mà nghe phu quân có tài học hơn người thì xin lấy bốn chữ «Trung thu nguyệt hoa» làm đề để phu quân vịnh một bài bát cú, kỷ niệm cái cái đêm hôm nay.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa dốc cạn chén rượu rồi nói :
- Phu nhơn đã muốn vậy thì dầu văn chương của tôi có vụng về đến đâu cũng xin vâng mạng !
Nói rồi, liền gọi nữ tỳ đem mực đến, chàng viết liền hai bài một lúc không nghỉ tay, đoạn trao cho Mạnh lệ Quân.
Mạnh Lệ Quân vừa nhấp rượu vừa lẩm bẩm đọc :
Bài thứ nhứt:
“Ngũ thể phân ba xáng ký hà
“Đoàn viên thập ngũ ngoạt trung hoa
“Giai kỳ cảm ứng tam thu trị
“Lạc sự quan đồng nhứt tịch xa
“Huỳnh lộ ấp dư thừa phóng đấu
“Tiêu phong xuy đáo tống hương sa
“Quảng hàn như đắc môn dung nhập
“Phụng sử hà tu bát ngoạt sa.
Bài thứ nhì
« Nhứt du minh cảnh chiếu minh sàng
« Ngọc tiểu phi khuynh uy dạ tịnh,
« Võ y hiệp khúc tấu khoan thường.
« Luận đề nghiện thố lưu tam quật.
« Ảnh xạ tè ngưu phận tất tương.
« Khối phiếm cao tài hoành kỵ mã,
« Hòa minh hoàn bội nội lâm lang.
Mạnh Lệ Quân xem xong, ngẫm nghĩ đẹp ý vô cùng, nàng cùng Thiếu Hoa uống thêm vài chén rượu nữa rồi đứng dậy mời chàng sang Bích Loan cung.
Thiếu Hoa y lời, đi thẳng qua Bích Loan cung, bảo nữ tỳ lui ra hết, rồi chào Tô Yến Tuyết :
- Khi xưa tôi đi huê viên thi bắn, được phu nhơn đoái thương đến và giữ một lòng thiết bạch đến ngày nay. Lại bấy lâu nay, tôi tới lui tướng phủ, được phu nhơn trọng đãi, tôi vô cùng cảm kích !
Tô Yến Tuyết nói :
- Thân mẫu tôi được phu quân trọng đãi, ơn ấy chẳng bao giờ tôi dám quên !
Nói rồi, hai người cùng ngồi uống rượu, nói chuyện tâm tình cho đến hết canh một, nàng mới mời Thiếu Hoa trở lại Loan Phụng cung.
Đêm ấy, Hoàng Phủ Thiếu Hoa đồng sàng chung với Mạnh Lệ Quân. Qua đêm thứ nhì mới thành thân cùng Tô Yến Tuyết, rồi đêm thứ ba mới đến Lưu Yến Ngọc. Cứ như thế luân chuyển, bà vợ đề huề sống chung với nhau, xem dường ruột thịt.
Hôm sau, Tô Yến Tuyết và Lưu Yến Ngọc mời Mạnh Lệ Quân qua Mạnh phủ bái yết vợ chồng Mạnh Thượng thơ.
Hàn Phu nhơn sai Phương thị ra nghinh tiếp vào, rồi bày tiệc khoản đãi, đến xế chiều mới tan. Qua ngày sau, ba người lại kéo sang phủ Lương Thừa tướng .Lúc ấy vợ con của Lương Trấn Lân cũng đã về ở chung tại đấy, cho nên bữa tiệc tại nhà Lương Thừa tướng có cả vợ chồng Khương Nhược Sơn cùng hai người hầu thiếp hội hiệp chung vui một bữa rất thâm tình.
Sau đó, Mạnh Lệ Quân sai người đem kiệu đến rước vợ chồng con cái Khương Nhược Sơn qua ở bên nhà Vương phủ. Lúc bấy giờ, Tô Đại nương có một đứa con nuôi tên Lục Kỳ, nên Mạnh Lệ Quân gia tâm dạy dỗ Lục Kỳ và con của Khương Nhược Sơn là Nguyên Lãng, đến sau cả hai đều thi đỗ Tấn Sĩ, một người được bổ đi Tri huyện , một người làm Tri phủ, cả hai đều đem cha mẹ theo phụng dưỡng rất tử tế.
Mạnh Lệ Quân thấy con Vinh Lang có công khổ nhọc với mình trải bấy nhiêu lâu, nên gả cho Giang Tấn Hỉ làm vợ. Bà Giang Tam Tẩu thấy con mình có vợ đẹp, lại được nhà Hoàng Phủ cho gần muôn bạc thì mừng rỡ vô cùng.
Sau đó, Hoàng Phủ Thiếu Hoa tâu cùng vua Thành Tôn kể công trạng của lão bộc Lữ Trung và công ơn cứu mạng của mẹ con Giang Tam Tẩu, đồng thời giới thiệu cho vua Thành Tôn biết rằng con của Lữ Trung là Lữ Phúc cùng Giang Tấn Hỉ đều tinh thông võ nghệ, nên vua Thành Tôn liền giáng chỉ triệu Lữ Phúc và Giang Tấn Hỉ vào triều khảo thí võ nghệ, rồi phong cho cả hai được làm chức Đô tư. Lúc bấy giờ Lữ Phúc đổi tên là Lữ Đạt Nguyên, còn Giang Tấn Hỉ đổi tên là Giang Vĩnh Quý.
Về sau, hai người được Thiếu Hoa dìu dắt đến chức Tổng binh.
Vua Thành Tôn thừa hiểu Mạnh Lệ Quân là người tài ba , nên phong Hoàng Phủ Thiếu Hoa làm Nội các Đại thần để xem về việc phê văn án, để có việc gì khó khăn thì hiệp cùng vợ thi hành.
Bà Hoàng Thái hậu trong cung thấy Lộ Tường Vân nết na đứng đắn nên bảo vua Thành Tôn dung nạp nàng làm cung phi, cuộc đời nàng cũng được tọai nguyện.
Về sau, Mạnh Lệ Quân sanh đặng hai trai một gái. Tô Yến Tuyết sanh đặng hai trai, còn Lưu Yến Ngọc sanh được một người con gái tên Phi Loan và cũng sanh đặng một trai.
Người con trai lớn của Mạnh Lệ Quân tên Triệu Câu kết duyên cùng trưởng nữ của bà Ôn phi là Gia Tường Công chúa, nên được làm Phò mã, sau thăng đến chức Thừa tướng. Người con trai nhỏ của Mạnh Lệ Quân là Triệu Phụng sức mạnh vô song nên được phong Thường thắng Tướng quân. Còn nàng con gái út là Phi Giao Quận chúa ( nguyên Mạnh Lệ Quân chiêm bao thấy con Xích giao long, tướng tinh của Ô Tất Khải, mà sanh ra).
Người con trai của Lưu Yến Ngọc được Mạnh Lệ Quân dạy khoa y được rất tinh thông, được làm đến chức Lại bộ Thị lang. Người con lớn của Tô Yến Tuyết tên Triệu Tường có khiếu về toán học, làm nghề phóng trái, thâu huê lợi rất nhiều, về sau làm Hộ bộ Thị lang, còn người con nhỏ của nàng là Triệu Thoại được kết duyên cùng con gái bà Mai Phi là Hưng Bình Công chúa nên được phong làm Phò Mã Đô úy.
Về sau, Hùng Hiệu lập được nhiều chiến công oanh liệt, nên được vinh thăng đến chức Bình Giang vương, có người con lớn là Khởi Phụng đỗ Văn Trạng Nguyên , còn thứ tử là Khởi Thần, tức là con Vệ Dõng Nga , tính tình nhu nhược, chỉ được phong làm Bình Giang hầu.
Nhưng cuộc đời có khi nào nó được lặng lẽ như mặt nước hồ thu ! Kẻ quân tử thường không gây thù kết hận, mà hạng tiểu nhân lại đa mang lòng hận thù đời đời kiếp kiếp, cho nên về sau Ô Tất Khải tức là con giao long đầu thai làm con gái Mạnh Lệ Quân tên là Phi Giao Quận chúa, để trả thù nhà Hoàng Phủ và Hùng Hiệu , xảy ra nhiều tấn kịch vô cùng gây cấn....

   Lời Bình :

       - Đọc xong TÁI SINH DUYÊN, ta không khỏi thán phục tác giả đã xây dựng nên một cuộc tình duyên vô cùng gây cấn, khiến cho ngưiờ đọc lắm lúc phải hồi hộp lo âu.
   Một Mạnh Lệ Quân tài ba lỗi lạc, một Tô Yến Tuyết thùy mỵ đoan trang, một Lưu Yến Ngọc thật thà trung hậu, cả ba đều giữ vẹn tấm băng trinh, một lòng phụng sự đấng anh hùng Hoàng Phủ Thiếu Hoa, thiết tưởng ai xem đến đây mà không thích thú ?
    Trong toàn bộ truyện, tác giả đã khéo lồng vào mà trách cứ cái chế độ phong kiến độc tài và nói lên những thói tham lam xấu xa của con người. Tác giả cũng không quên nêu lên lòng nhân ái, đức hy sinh của một vài nhân vật điển hình để cho hậu thế soi chung.
Điều quan trọng nhất là tác giả đã muốn cách mạng cả một quan niệm thời bấy giờ đưa người phụ nữ lên địa vị bình đẳng với hàng nam tử. Quả là một sự dũng cảm vậy !


HẾT

TOP

Đã coi phim nì rùi. Trong phim mình thix nhà vua nhứt.
Diễn viên đóng vai Vua Thành Tôn vừa đẹp trai, vừa "hoành tráng" (hì). Khuôn mặt đẹp và hấp dẫn hơn diễn viên vào vai chàng Hoàng Phủ Thiếu Hoa nhìu. Hức, mê mẩn Vua lun.
Mình mừ là Mạnh Lệ Quân thì dứt khoát chuyển sang "cua" Vua Thành Tôn. Hè hè làm phi cũng được!

TOP

Processed in 0.102185 second(s), 6 queries, Gzip enabled.